Nàng ấy vội lấy khăn tay ra, cẩn thận lau vết máu cho Trường Tuệ, thấy lòng bàn tay nàng bị một vết cắt dài, Thanh Kỳ lo lắng nói “Để nô tỳ đi gọi thái y.”
“Không cần.”
Trường Tuệ rút tay về, đưa mắt nhìn một lượt đống xác rắn dưới đất, kìm nén lửa giận trong lòng, trầm giọng phân phó “Làm giúp ta một việc trước.”
Thời buổi loạn lạc, yêu ma hoành hành tác quai tác quái khắp nơi, những người. có bản lĩnh trừ tà đều được tôn xưng là thượng giả.
Trường Tuệ là quốc sư Bắc Lương, nàng được Nữ đế tín nhiệm, phong riêng một phủ trong hoàng cung chính là Hàm Ninh Các. Nữ đế đích thân đề bút tấm hoành phi “Thủ xuất thứ vật, vạn quốc hàm ninh.”
Vậy mà nơi vốn được xem là an toàn nhất trong Bắc Lương lại xảy ra loạn xà, nếu chuyện này truyền ra ngoài, ắt sẽ gây chấn động, nữ đế cũng khó mà chấp nhận được.
Nhưng quan trọng nhất chính là…
Nàng cúi đầu nhìn viên băng hoa đỏ như máu trên cổ tay mình, máu trên tay nàng chảy xuống, thấm vào băng hoa, màu đỏ thẫm lại càng đậm hơn.
Ánh mắt Trường Tuệ trầm xuống, bóng dáng nàng bỗng biến mất trong thoáng chốc.
Trăng treo lơ lửng trên trời cao, ở một viện nhỏ vắng lặng trong Hàm Ninh Các.
Cửa sổ hé mở, tiếng ồn ào xôn xao cách đó không xa, song thiếu niên hồng y trong phòng lại làm như không nghe thấy gì. Y ngồi trước bàn, một tay chống cằm, tay còn lại lười biếng gẩy từng hạt hương liệu trong đĩa.
Hương tuyết thanh nhạt tỏa khắp phòng, trong góc tối có tiếng sột soạt khe khẽ vang lên.
“Rầm ”
Một tiếng động mạnh vang lên, cửa phòng bị ai đó đẩy mạnh mở tung.
Thiếu nữ vận trường bào, mái tóc đen dài xõa sau lưng, nàng tức giận xông vào, vừa vào cửa đã vung tay quăng lư hương về phía thiếu niên “Ngươi muốn giết ta?”
Lư hương nện thẳng lên vai thiếu niên, tro hương bay lên hòa lẫn vào mùi tuyết hương tràn ngập căn phòng
Vai thiếu niên đau nhức, vết thương trên người y như bị rách toạc ra, nhưng đối mặt với cơn thịnh nộ của Trường Tuệ, y chỉ chớp mắt, giọng điệu đầy vẻ ngây thơ vô tội “Người đang nói gì vậy?”
Hai chữ cuối cùng được y nhấn mạnh rõ ràng “Đại… nhân.”
Trường Tuệ không cho y gọi mình là tỷ tỷ, cũng không cho gọi là sư tôn, vậy y chỉ có thể đổi sang xưng hô này.
Nàng không để tâm đến cách gọi kỳ lạ đó, lúc này toàn bộ tâm trí nàng đều dồn vào chuyện lư hương. Nàng sải bước đến trước mặt tiểu nghiệt chướng, túm lấy cổ áo y, nghiến răng quát “Ngươi còn dám giả vờ ”
Từ trước đến nay, nàng vốn không phải người có tính tình tốt lành gì. Ở nhân gian này, vì muốn duy trì hình tượng một quốc sư cao cao tại thượng mà nàng đã ép bản thân đóng vai trầm tĩnh ít nói suốt mười lăm năm qua. Nhưng hôm nay tiểu nghiệt chướng đã làm nàng hoàn toàn mất sạch kiên nhẫn, buột miệng mắng thẳng “Nếu ta không đến kịp, Tú Cầm đã bị đám rắn đó cắn chết rồi ”
“Mộ Giáng Tuyết, lòng dạ của ngươi thật độc ác Uổng cho ngươi làm đạo quân suốt mấy trăm năm, bây giờ biến thành ác hồn thì không còn chút lương tri nào? Dùng loại thủ đoạn hèn hạ này để giết ta, ngươi không sợ bị trời đánh sao? ”
Nếu như hiện tại nàng không có tu vi, chỉ là một phàm nhân yếu ớt, thì hẳn đã thật sự bị y hại chết rồi.