Thanh Kỳ gật đầu, đám thuật sĩ lập tức theo sát phía saụ
Khu rừng này thật quái dị.
Nơi đây toàn những cây đại thụ màu đỏ sậm, lá cây dài và xanh thẫm, tán cây rậm rạp khiến ánh nắng khó mà xuyên qua được.
Thanh Kỳ ngước mắt nhìn trời, lo lắng nói “Không lẽ sắp có tuyết rơi?”
Bọn họ đã lạc trong rừng gần hai canh giờ.
Ánh mắt lướt qua một gốc đại thụ đỏ sậm, nàng ấy vội gọi Trường Tuệ “Tôn tọa, cây này… giống như đang chảy máụ”
Chỉ thấy lớp vỏ cây nứt ra, từng dòng chất lỏng sẫm đỏ rỉ xuống, sền sệt như máu tươi.
“Không phải máụ” Trường Tuệ nhạy cảm với mùi hương nhưng lại không ngửi thấy mùi tanh nồng đặc trưng của máụ Nàng ngửi ra một mùi hương nồng nàn như hoa cỏ, có gì đó hơi quái dị.
Để phòng ngừa bất trắc, nàng ra lệnh cho mọi người nín thở, nhanh chóng tiếp tục tiến về phía trước theo quẻ bàn.
“Tôn tọa, mau nhìn kìa ”
Đi chưa được bao xa, đám thuật sĩ đã phát hiện phía trước lại có một cây đại thụ chắn ngang.
Điều đáng nói là trên thân cây có một vết cắt còn mới, chất lỏng đỏ sậm đang nhỏ xuống nền đất.
Thanh Kỳ càng nhìn càng thấy quen mắt “Đây… hình như là cái cây mà tôn tọa vừa đánh dấu lúc nãy?”
Suýt nữa Trường Tuệ đã không giữ bình tĩnh nổi.
Nàng nóng ruột nóng gan, hai tai đỏ bừng, nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh đáp “Bản tọa thấy rồi.”
Nàng đành chấp nhận sự thật rằng nàng đã lạc đường.
Thân là quốc sư, dẫn theo cả một đội bắt yêu, trên tay còn cầm quẻ bàn, mà lại bị lạc đường ngay giữa ban ngày ban mặt. Đúng là nhục mà
Trong khoảnh khắc ấy, Trường Tuệ có cảm giác ánh mắt đám người phía sau nhìn nàng hơi sai sai.
May mà xưa nay hình tượng của nàng trong mắt người khác luôn luôn cao cao tại thượng, mạnh mẽ, uy nghiêm. Mọi người chỉ cho rằng do khu rừng này có yêu quái tác oai tác quái, chứ không ai dám nghĩ nàng bị lạc
Không
Nàng vốn không hề mù đường
Nàng lại vận linh lực thăm dò mặt đất, cuối cùng cũng phát hiện ra vấn đề, hòn đá lớn đè trong lòng nàng cũng trút xuống. Nàng lên tiếng “Đúng là khu rừng này có điểm quỷ dị, nhưng không phải yêu ma tác loạn, mà là có trận pháp che mắt.”
“Trận pháp?” Một vài thuật sĩ biến sắc “Vậy chúng ta phải làm sao bây giờ?”
Cơ hội lấy lại mặt mũi đã tới
Trường Tuệ hất cằm, đôi mắt phượng hơi cong cong, nàng cất giọng lạnh lùng không gợn sóng “Chẳng qua chỉ là một trận pháp che mắt, có gì đáng sợ chứ?”
Vừa rồi là do nàng chưa nhìn ra vấn đề.
Có lẽ chính vết cắt trên thân cây đã vô tình phá vỡ một góc trận pháp. Giờ đã tìm ra đầu mối, việc hóa giải cũng chẳng còn khó khăn.
Nàng phất tay ra hiệu cho mọi người lùi lại, sau đó tung người lên không, vận chuyển linh lực, cưỡng chế phá trận.
Xoẹt
Trong rừng nổi lên một trận cuồng phong, lá vàng bay tán loạn, sương mù cuồn cuộn tràn ra, che khuất tầm nhìn của mọi người.
Chờ đến khi làn sương trắng tan đi, họ đã không còn đứng giữa rừng cây nữa, mà đã đặt chân lên một hòn đảo xa lạ giữa biển. Không còn rừng cây rậm rạp che khuất, bầu trời xám xịt u ám hiện rõ trên đầu, từng đám mây đen như chỉ cần vươn tay là chạm đến.
“Này là… ra ngoài rồi sao? Một người trong nhóm kinh ngạc thốt lên “Tôn tọa thần thông quảng đại Quả nhiên chẳng có gì có thể làm khó người ”