Mộ Giáng Tuyết vẫn đang chăm chú nhìn xuống khu rừng, môi y hơi nhếch lê nở một nụ cười nhàn nhạt, dung nhan yêu dã kia như được phủ lên một lớp kịch độc.
“Ngươi… ngươi vừa nói gì?”
Dù được quấn trong tấm áo choàng lông vũ dày dặn nhưng cả người Trường Tuệ vẫn lạnh toát, chẳng hề ấm lên chút nào. Nàng kéo chặt đai áo, người hơi loạng choạng nhưng vẫn vươn tay túm lấy cánh tay của Mộ Giáng Tuyết, nghiến răng nói “Ngươi nói… cái gì thú vị?”
Cơn gió lạnh thổi qua, làm tà áo đỏ rực của Mộ Giáng Tuyết khẽ lay động, trong càng rực rỡ hơn khu rừng bị nhuộm máu đỏ bên dưới.
Cánh tay y bị nàng nắm chặt đến phát đau, lúc này y mới nhận ra có vẻ tiểu sư tôn của mình đang nổi giận. Mộ Giáng Tuyết thu ánh mắt lại, quay sang nhìn nàng, chớp mắt một cái rồi thản nhiên hỏi “Sư tôn, đồ nhi đã nói sai gì sao?”
Vậy mà y còn không biết sai ở đâu?
Trường Tuệ giận đến mức hai mắt trừng lớn bùng lên lửa giận, một tay nàng siết chặt cánh tay của Mộ Giáng Tuyết, tay còn lại bóp mặt y, nghiến răng nghiến lợi nói “Ngươi dám nói thêm một câu thú vị, bản tọa sẽ xé rách miệng ngươi ”
Thật ra, ngay lúc này Trường Tuệ rất muốn tát cho y một bạt tai.
Hành hạ sinh linh, coi thường mạng người là hành vi của yêu ma tà đạo. Mộ Giáng Tuyết vốn là một ác hồn, tính cách thích bạo lực cũng không có gì lạ, nếu không kìm hãm và trói buộc ngay từ bây giờ thì hậu họa sẽ vô cùng khó lường.
May mà dù y chưa có nhận thức về thiện ác, nhưng ít nhất vẫn có thể hiểu sắc mặt nàng, với thân phận sư đồ ràng buộc, người ở vị trí thấp hơn như y không thể không phục tùng nàng. Vì vậy, khi Trường Tuệ bóp mặt y và buông lời cảnh cáo, y ngoan ngoãn ngậm miệng.
Thiếu niên vốn đã gầy yếu hơn những người cùng trang lứa, cộng thêm việc Trường Tuệ lớn hơn y hai ba tuổi, lại chiếm lợi thế về chiều cao, nên khi y cúi đầu, rũ mắt, khiến người ta có giảm giác y mong manh vô hại.
“Sư tôn giận sao?” Lông mi dài của Mộ Giáng Tuyết rũ xuống, y nhẹ nhàng nâng tay nắm lấy tay nàng, cất giọng dịu dàng “Đồ nhi biết lỗi rồi.”
Nàng không thích thì y không nói nữa là được.
Trường Tuệ rất ghét thói quen cọ mặt của y, làn da mát lạnh trơn nhẵn của y lúc nào cũng khiến nàng có cảm giác bị rắn độc liếm qua.
Nàng giật tay lại, lạnh giọng hỏi “Ngươi sai ở đâu?”
Mộ Giáng Tuyết khựng lại rồi đáp “Không nên nói thú vị.”
Biết ngay mà
Trường Tuệ tối sầm mặt mày, không biết mình tức đến mức choáng váng hay do vừa rồi vẽ bùa hao tổn tinh huyết quá nhiềụ
“Bộp ”
Dưới kia bỗng vang lên một hồi trống lanh lảnh, Trường Tuệ loạng choạng, vội vịn lấy lan can.
Dưới đài, lư hương trên án thư đang cháy đến phần cuối, tiểu thái giám hô lớn “Đến giờ…”
Cuộc săn chính thức kết thúc, những người trong rừng lục tục ghìm cương quay đầu ngựa, đám người hầu bắt đầu tiến vào kiểm kê chiến lợi phẩm. Nhìn đám quý tộc cười đùa rôm rả tụ tập thành từng nhóm, Trường Tuệ chợt nhớ đến chính sự, đành phải tạm thời gác chuyện của Mộ Giáng Tuyết sang một bên.
“Khi nào về bản toạ sẽ tính sổ với ngươi.”
Nàng nhất định phải uốn nắn lại quan niệm thiện ác của y.