⬅ Trước Tiếp ➡

Bão tuyết cuồng nộ ngoài cửa sổ, con mãng xà điên cuồng quét ngang khắp các dãy nhà, lật tung vô số mái hiên, yêu khí bao trùm bốn phía không tiêu tan.
Một luồng gió lạnh lùa vào qua khe cửa sổ, mang theo mùi máu tanh thoang thoảng. Giữa thứ mùi tanh nồng ấy, Trường Tuệ bất giác ngửi thấy một làn hương nhàn nhạt quen thuộc. Nàng thoáng sững sờ, vội vàng ngửi thêm vài lần.
Không nhầm được
Tai nàng hơi động, nàng men theo mùi hương ấy, nhẹ nhàng nghiêng người lại gần thiếu niên. Trên người y có một mùi hương lạnh như tuyết mùa đông. Ý nghĩ trong đầu nhanh chóng định hình, Trường Tuệ còn chưa kịp suy nghĩ, tay đã hành động trước cả ý thức nàng đưa tay lên, chạm vào chiếc mặt nạ của thiếu niên.
“Tỷ tỷ.”
Ngay khi đầu ngón tay nàng chạm vào mặt nạ lạnh cứng, thiếu niên đột nhiên nắm lấy tay nàng.
Bàn tay y không hề ấm áp, thậm chí còn lạnh hơn cả mặt nạ ba phần.
Mu bàn tay trắng nhợt, lốm đốm vết xước và vết máu, nhưng do đang suy yếu nên lực tay y không mạnh lắm. Y chỉ quay đầu nhìn nàng, giọng nói yếu ớt dịu dàng “Mặt nạ của ta không thể tháo xuống.”
Đối diện với đôi mắt tối đen tĩnh mịch phía sau chiếc mặt nạ của y, Trường Tuệ thoáng khựng lại.
Một lát sau, nàng rút tay về, hàng mi dài rủ xuống, khẽ nói “…Xin lỗi.”
Nàng không gỡ được chiếc mặt nạ, nhưng trong lòng đã có đáp án.
Nếu nàng không cảm nhận sai… thiếu niên trước mặt nàng chính là tiểu đồ đệ mà nàng đã tìm kiếm suốt mười lăm năm qua
Y không nhớ ra nàng sao?
Hay là đang cố tình giả vờ không biết để đùa giỡn nàng?
Trường Tuệ nén lại nghi hoặc trong lòng, cũng cố kiềm chế cơn kích động sắp bộc phát. Bề ngoài nàng vẫn giữ vẻ trấn tĩnh như nước, nhưng trong lòng đã gào thét điên cuồng, sau hơn mười lăm năm tìm kiếm mảnh ác hồn, cuối cùng nàng cũng đã tìm thấy rồi
“Ngươi…” Trường Tuệ cân nhắc từng câu từng chữ, định thử thăm dò tiểu đồ đệ của mình. Sau một thoáng dừng lại, nàng bất chợt gọi thẳng tên y “Mộ Giáng Tuyết.”
Thiếu niên nghe xong, sắc mặt không hề thay đổi.
Thấy Trường Tuệ cứ nhìn mình chằm chằm, thiếu niên chớp mắt, ngập ngừng hỏi “Tỷ tỷ, Mộ Giáng Tuyết là ai?”
Vì bị mặt nạ che khuất nên Trường Tuệ không nhìn rõ biểu cảm của y, nàng chỉ có thể dựa vào động tác và ngữ điệu để phán đoán phần nào. Nàng nhìn y chăm chú rồi hỏi “Ngươi chưa từng nghe đến cái tên Mộ Giáng Tuyết sao?”
Thiếu niên lắc đầu “Trên đảo không có ai tên Mộ Giáng Tuyết cả.”
Trường Tuệ bật cười “Vậy thì đáng tiếc quá.”
Nàng nhả từng chữ rõ ràng “Ta rất thích tên này.”
Thiếu niên không đáp lời. Không biết có phải do đã lâu không chớp mắt hay không, đồng tử y co lại trong thoáng chốc, ánh mắt ngây dại như ẩn chứa một thứ cảm xúc khó nói rõ, hoặc có thể chỉ đơn giản là do mất máu quá nhiều dẫn đến choáng váng.
Chẳng bao lâu sau, y rũ mắt, giọng điệu có phần mất mát “Tỷ tỷ, ta không có tên.”
Làm sao có thể không có tên được?
Chưa kịp để Trường Tuệ hỏi thêm, bên ngoài điện chợt vang lên tiếng rít gào của mãng xà. Đám thuật sĩ mà nàng mang theo đã chạm trán trực diện với nó


⬅ Trước Tiếp ➡