Trong mắt hắn, Tô Niệm cũng chỉ là một cô nàng ngu ngốc giống những người khác.
Hắn vươn tay định ôm Tô Niệm, nhưng còn chưa kịp chạm đến ôn hương nhuyễn ngọc, đã cảm thấy giữa hai chân đau đớn đến muốn chết.
Chỉ thấy Tô Niệm co đầu gối, tung ra cú đá chuẩn xác và độc địa, đập thẳng vào nơi hiểm yếụ
Mạc Vi Châu lập tức co rút như con tôm bị bỏ vào chảo dầu, đau đến mức méo mặt, không thốt nổi một lời.
“Biết vì sao tôi nói anh ngốc không?” Tô Niệm đứng trên cao nhìn xuống, khinh bỉ nói “Anh nói Minh Khê xin WeChat của anh, chẳng bằng nói heo biết bay thì tôi còn dễ tin hơn ” “Niệm Niệm, chẳng phải em từng nói chúng ta là duyên phận trời định sao, giờ em lại không tin anh, anh thật sự đau lòng quá…” Mạc Vi Châu cố chịu đựng cơn đau, gắng gượng níu kéo.
Hắn chưa muốn từ bỏ, dù gì Tô Niệm cũng là cô gái có điều kiện tốt nhất hắn từng quen trẻ trung, xinh đẹp, giàu có, quan trọng nhất là... còn chưa bị hắn “xơi”.
Tô Niệm nheo mắt lại, bất ngờ giẫm mạnh lên đôi giày da của hắn.
“Chỉ quen tôi một tháng mà đã muốn chia rẽ tình cảm bảy năm của chúng tôi? ” “Anh nằm mơ đi ” Giải quyết xong tên tra nam, Tô Niệm cũng chẳng còn tâm trạng ăn uống, khoác vai Minh Khê “Cưng à, đi thôi, chị đưa em đổi chỗ khác.
Không khí nơi này bị tên rác rưởi làm ô nhiễm rồi.
” Sau lưng, gương mặt Mạc Vi Châu méo mó, ánh mắt lạnh lẽo như rắn độc, thầm nghiến răng “Con tiện nhân Rơi vào tay tao thì tao cho chúng mày sống không bằng chết ” Tô Niệm và Minh Khê chuyển sang một nhà hàng cao cấp chuyên món Hoa, nổi tiếng tại Bắc Thành.
Gọi món xong, Minh Khê lên tiếng “Niệm Niệm, lúc nãy em nghe anh ta nói định bỏ thứ đó vào ly rượu của chị…” Chưa nói hết câu, Tô Niệm đã cắt lời “Không cần giải thích, chị biết.
Một người tính tình tốt như em mà còn phải ra tay, đủ hiểu tên đó khốn nạn cỡ nào.
May mà em phát hiện, chứ để chị bị hắn ‘ăn sạch’ rồi mới biết thì thật là lỗ to.
” Hai người vừa ăn vừa trò chuyện.
Một lúc sau, Tô Niệm liếc Minh Khê, do dự một chút rồi vẫn hỏi “Khê Khê, em định sao?” Minh Khê hiểu cô ấy hỏi gì, nhẹ nhàng khuấy muỗng trong chén canh, khóe môi khẽ nhếch “Em định nghỉ việc ở tập đoàn Phó thị.
” “Em suy nghĩ kỹ chưa? Sau này định làm gì?” Tô Niệm thấy mặt Minh Khê tái nhợt, không khỏi lo lắng.
“Dạ, nghĩ kỹ rồi.
Em muốn thử làm công việc liên quan đến phát thanh.
Ngoại tổ ngày trước vẫn hay nói muốn thấy em trên TV, giờ mắt bà kém rồi, em muốn để bà nghe được giọng em.
” Minh Khê chậm rãi nói, nghiêng mặt đi, nửa khuôn mặt tinh xảo, dịu dàng mà kiên định.
Giờ đây, người phụ nữ mà Phó Tư Yến yêu nhất đã trở về, đối với anh ta cô đã chẳng còn giá trị.
Cô thấy mình nên hiểu chuyện một chút, sớm rút lui, đừng làm chướng mắt người ta.
Tô Niệm rất vui khi Minh Khê đã quyết định.
Dù sao mối quan hệ sau lưng Phó Tư Yến cũng quá phức tạp, cô thật sự lo bạn mình bị tổn thương.
“Lẽ ra em nên tỉnh táo từ sớm.