⬅ Trước Tiếp ➡
“Phó Tư Yến, đừng đi...” Ngay khi anh quay người, Minh Khê bất chợt ôm chặt anh từ phía sau, gọi thẳng cả họ tên anh, giọng run run.
Cô không dám ngẩng đầu, sợ bản thân không đủ can đảm nói hết.
Cô còn muốn nói – đừng rời xa em, đừng đến bên Lâm Tuyết Vi.
Nhưng chỉ năm từ ngắn ngủi thôi, đã tiêu tốn toàn bộ sức lực của cô.
Cô biết như vậy là quá thấp hèn.
Nhưng vì đứa trẻ trong bụng, cô muốn thử một lần.
Giống như người sắp chết đuối – trước khi chìm hẳn vẫn muốn vùng vẫy một lần cuối cùng.
Cô tự nhủ chỉ một lần này thôi, chỉ van xin anh một lần... Căn phòng im lặng đến ngột ngạt.
Một giây... hai giây... ba giây... Điện thoại lại rung – từng hồi thúc giục như gõ vào tim.
“Khê Khê, đừng làm loạn.
” Phó Tư Yến cuối cùng cũng mở miệng, nhưng lại là lạnh nhạt quay lưng, gỡ từng ngón tay cô ra – cũng như gỡ đi từng tia hy vọng mong manh trong lòng cô.
“Tuyết Vi đang không khỏe, anh phải qua xem thế nào.
” Nói xong, anh không ở lại một giây nào, quay người rời đi.
Đến khi nghe thấy tiếng cửa đóng lại, Minh Khê mới nhận ra nước mắt mình đã tuôn như mưa, không thể kiềm được.
Cô vừa khóc, vừa bật cười.
Từ nhỏ cô đã không có bố mẹ, ở trường bị bạn bè trêu chọc bắt nạt, có ngày mưa bị giật mất áo mưa, phải đội mưa về nhà.
Có ngày tuyết rơi bị ném mất giày, phải chân trần đi dưới trời đông lạnh giá... Khi ấy cô từng nghĩ – nếu lớn lên có một mái nhà, cô sẽ dốc hết lòng mình để trân quý.
Giờ cô đã lớn, đã có gia đình và người muốn gìn giữ.
Nhưng cánh cửa đóng sập sau lưng kia lại nói cho cô biết – tất cả vẫn chưa từng thay đổi.
Cô vẫn là cô bé yếu ớt, đơn độc năm nào trong mưa và tuyết, không nơi nương tựa.
Ánh sáng mà cô trông đợi... vẫn chưa chiếu đến nơi cô đứng.
Tại hành lang bệnh viện “Bây giờ Tuyết Vi như vậy rồi, cậu còn không ở lại chăm sóc?” – Cố Diên Chu áo sơ mi đen cởi lỏng mấy nút, dáng vẻ lười biếng không ràng buộc.
Phó Tư Yến ánh mắt sâu thẳm, không nói lời nào.
Cố Diên Chu tựa vào cửa sổ, một tay đút túi, nheo đôi mắt hoa đào trêu chọc “Phó Tư Yến, cậu định nghiêm túc thật đấy à?” “Tôi còn nhớ lúc đầu cậu nói cưới là để ông nội đang bệnh vui lòng.
Giờ ông ổn rồi, Tuyết Vi cũng như vậy, mà cậu vẫn chưa chịu ly hôn?” Nhìn dáng vẻ im lặng của Phó Tư Yến, như đang suy nghĩ điều gì, Cố Diên Chu cố ý châm chọc “Tôi nhắc trước nhé – đừng có ngu ngốc đến mức động lòng.
Minh Khê xuất thân như thế, lấy gì xứng với cậu? Chơi rồi thì buông đi.
” “Cố Diên Chụ
” – giọng Phó Tư Yến lạnh như tảng băng, ánh mắt sắc như dao.
“Đừng quên – Minh Khê là vợ tôi ” Cố Diên Chu bật cười “Thế đã cuống lên rồi à? Vậy còn món nợ cứu mạng cậu nợ Tuyết Vi, tính sao đây?” Bầu không khí lập tức đóng băng lại, đôi môi mỏng của Phó Tư Yến mím thành một đường thẳng tắp.
Lúc này, y tá trong phòng bệnh bước ra gọi người, nói bệnh nhân đã tỉnh.
Cố Diên Chu cũng không trêu anh nữa, cười hờ hững “Mau vào an ủi cô ấy đi, quán bar vẫn đợi cậụ
” Trong phòng bệnh, Lâm Tuyết Vi vừa hạ sốt, bác sĩ nói phản ứng thải ghép sau ca cấy ghép tủy xương đã xuất hiện, cứ sốt đi sốt lại thế này rất nguy hiểm với sức khỏe cô ta.

⬅ Trước Tiếp ➡