⬅ Trước Tiếp ➡
Nhưng Tống Hân không hiểu ý, thấy anh đi thẳng về phía Minh Khê, còn tưởng sắp có trò hay để xem, vội vàng nói “Anh Tư Yến, con điên này còn bắt em gọi nó là chị dâu, anh nói xem có buồn cười không? Giữ loại người điên thế này trong công ty thật sự quá nguy hiểm, anh mau đuổi cô ta đi đi ” Nghe đến đây, bước chân Phó Tư Yến khựng lại.
Chị dâu? Anh khẽ nhếch môi, bao nhiêu bực dọc suốt chiều dường như cũng tan đi phần nào.
“Minh Khê,” Phó Tư Yến hơi nhướng mày, ánh mắt khi nhìn cô lại bất giác mang theo một tia mập mờ, “Là em nói à?” “Là em.
” Minh Khê mím môi đáp, trong lòng thấy mình thật xúc động và không nên nói ra câu đó.
Giờ thì chờ bị vả mặt thôi.
Còn hai ngày nữa là ly hôn, Phó Tư Yến tuyệt đối sẽ không vì mình mà gây rắc rối, càng không thừa nhận mối quan hệ này.
“Thấy chưa, anh Tư Yến, cô ta thừa nhận rồi...” Chưa kịp nói hết, Tống Hân đột ngột nghẹn lời, bởi cô ta thấy người đàn ông kia cởi áo vest khoác lên vai Minh Khê.
Ngay cả Minh Khê cũng không ngờ rằng Phó Tư Yến không những không nổi giận, mà còn có vẻ... vui? Cô cảm thấy chắc mình hoa mắt rồi.
Chiều cao của Minh Khê so với nữ giới không hề thấp, vậy mà chiếc áo vest của anh khoác lên người cô lại rộng quá mức, đặc biệt phần trước ngực bị ướt, đường nét lộ rõ, không cách nào che được.
Cổ họng Phó Tư Yến khẽ động, anh quay mặt sang hướng khác, đồng thời đưa tay cài chiếc cúc đầu tiên.
Ngón tay anh thon dài, đẹp đẽ, động tác cài cúc vừa thành thạo vừa ám muội, khiến vành tai Minh Khê đỏ bừng không kiểm soát, tim cũng đập dồn dập như trống trận.
“Anh Tư Yến ” – Một tiếng hét chói tai phá tan bầu không khí.
Tống Hân trợn tròn mắt “Cái con tiện nhân không biết liêm sỉ này đang quyến rũ anh đó, anh đừng bị cô ta lừa ” Phó Tư Yến xoay người, đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo thấu xương “Lôi cô ta ra ngoài.
” Tống Hân chết sững.
Lôi ai...? Lôi cô ta??? “Anh... anh Tư Yến, chắc anh nói nhầm rồi phải không?” Giọng điệu của Tống Hân bắt đầu không chắc chắn, cô ta vẫn nghĩ Phó Tư Yến định đuổi Minh Khê, chỉ là lỡ lời.
Các vệ sĩ vốn đã chờ đợi lệnh này từ lâu, một trái một phải bước đến đứng bên cạnh Tống Hân “Tiểu thư Tống, mời cô.
” “Đừng chạm vào tôi ” – Tống Hân hất tay vệ sĩ, gương mặt đầy vẻ không thể tin nổi “Anh Tư Yến, sao anh có thể vì tiện nhân đó mà đối xử với em như vậy?” Càng nói, ánh mắt Phó Tư Yến càng lạnh, lúc này như phủ một tầng băng dày.
Anh nhìn vệ sĩ bên cạnh, giọng trầm thấp “Còn không ra tay?” Nghe thấy vậy, hai vệ sĩ không chần chừ, lập tức kẹp lấy hai tay Tống Hân kéo đi.
Tống Hân vùng vẫy, la hét, nhưng không tài nào thoát khỏi.
“Dừng tay ” Tiếng quát lớn vang lên từ trên lầu, mẹ Tống Hân – Văn Mỹ Quyên lao xuống, đá mạnh vào vệ sĩ “Chó mù hết rồi à? Dám động vào con gái tôi?” Tống Hân thấy mẹ đến thì như có được chỗ dựa, liền khóc lóc thảm thiết “Mẹ Là con tiện nhân kia ” Văn Mỹ Quyên nhận ra Minh Khê, nhớ mang máng cô từng cứu lão gia nhà họ Phó, sau đó liền bám riết không buông.

⬅ Trước Tiếp ➡