Quay đầu thì thấy Phó Tư Yến tay vẫn nâng chén canh, điệu bộ tao nhã, còn bàn tay vừa chạm vào chân cô thì rút về như chưa từng làm gì.
Anh bị điên rồi sao??? Đầu Minh Khê như nổ tung, tim đập loạn xạ.
“Khê nha đầu làm sao vậy?” – Phó lão gia dừng đũa, lo lắng hỏi.
“Cháụ.. cháu bị sặc ạ.
” Cô ngồi nghiêm chỉnh, tay dưới bàn nắm chặt để cố giữ bình tĩnh.
“Thích thì ăn nhiều chút.
” “Vâng ạ, ông.
” Cô vừa thở phào nhẹ nhõm, thì giọng của Phó Tư Yến vang lên “Chưa ăn gì sao lại bị sặc?” “......” Minh Khê thật muốn cắn chết anh Cô cố hít sâu, đối mặt với ánh mắt quan tâm của ông, đáp “Cháu bị sặc nước miếng...” Nói xong, cô còn cố tình nuốt một cái mạnh.
“Ha ha ha, Khê nha đầu định chọc ông vui hả?” – Phó lão gia cười vang “Ông rất vui ” Màn chen ngang qua đi, nhân lúc ông không để ý, Minh Khê quay sang dùng khẩu hình hỏi “Anh làm cái gì đấy?” Phó Tư Yến nhướng mày, vẻ mặt đắc ý.
Minh Khê không nhịn được, lén đưa tay ra định trả thù, véo lại một cái.
Nhưng còn chưa kịp chạm, bàn tay nhỏ đã bị anh nắm trọn.
Cô hoàn toàn rơi vào vòng tay anh, còn cảm nhận rõ vết chai mỏng trong lòng bàn tay anh cọ sát vào da mình, kích thích khiến người ngưa ngứa.
Không những vậy, anh còn nghịch ngợm, dùng ngón tay nhẹ nhàng vuốt ve lòng bàn tay cô, nơi mềm mại nhất... Từng tia ngứa ngáy dọc từ lòng bàn tay lên tận cổ họng, khiến tim cô đập loạn không kiểm soát.
Gương mặt Minh Khê đỏ như máu, cố gắng giằng tay ra nhưng không được.
Anh nắm quá chặt, cô đành giận dữ lườm anh.
Nhưng vẻ mặt Phó Tư Yến hoàn toàn thản nhiên, vẫn tao nhã ăn cơm, như thể kẻ đang “giở trò” dưới bàn không phải là anh vậy.
Anh còn cố tình viết gì đó vào lòng bàn tay cô Dường như là “Ngẩn người.
” Mặt Minh Khê đỏ rực.
Tức đến mức muốn phát điên.
Trong lòng rít lên “Không phải tại anh thì sao tôi ngẩn người hả, đồ bạch nguyệt quang chết tiệt ” Lúc này, Phó lão gia ngồi đối diện đột nhiên lên tiếng “Khê nha đầu, mặt cháu sao lại đỏ thế?” Minh Khê vô cùng căng thẳng, cô nín thở, cố khiến giọng mình nghe có vẻ bình tĩnh và tự nhiên “Là vì nóng thôi ạ, ông nội.
” Đây là sự thật.
Ngoài việc nóng, cô còn cảm thấy khó thở.
Ông nội ngồi ngay đối diện, trong khi tay cô thì đang bị một ai đó siết chặt dưới gầm bàn y hệt như một đôi tình nhân lén lút yêu nhau sau lưng người lớn.
Ông cụ bật cười “Chắc chỉ tụi trẻ các cháu mới sợ nóng, ông già này lại chẳng thấy gì cả.
” Đang nói chuyện thì ông bất cẩn đánh rơi đũa xuống đất.
Người hầu bên cạnh vội vã bước lên định nhặt, nhưng ông cụ ngăn lại “Ông còn chưa già đến mức không cúi nổi người đâụ
” Vừa nói, ông vừa cúi người nhặt đũa chỉ cần ông cúi đầu, sẽ thấy ngay hai bàn tay đang đan chặt vào nhau dưới bàn.
Mặt Minh Khê trong tích tắc từ đỏ ửng chuyển sang trắng bệch, hoảng hốt đến mức quên cả cách thở.
May mà Phó Tư Yến phản ứng đủ nhanh, đúng lúc ông nội cúi xuống thì buông tay cô ra.
Minh Khê có cảm giác như vừa thoát khỏi vụ ngoại tình bị bắt quả tang, vội vàng hít sâu một hơi, nhưng lại bị sặc vì không khí, ho dữ dội.