Mỹ Nhân Bị Cấm
Chương 10
⬅ Trước Tiếp ➡
Nàng vùi đầu vào lồng ngực trước mặt, nắm lấy góc áo của hắn, để hắn bế ngang như công chúa, đi ra khỏi hẻm.
Trước hẻm đậu một chiếc xe hơi màu bạc, nàng không nhìn rõ là kiểu xe gì. Hắn mở cửa đặt nàng lên ghế lái phụ, sau khi cài dây an toàn xong thì vòng qua bên kia mở cửa ghế lái chính ngồi vào.
Hắn nhìn gương mặt trắng bệch vẫn chưa hoàn hồn của nàng, nói: "Lần sau bị bắt đi phải biết cách tự vệ. Em là con gái, ngoại trừ chiêu khi nãy em dùng thì còn chiêu khác hữu dụng hơn dùng để đối phó với bọn chúng."
Nàng ngơ ngác hỏi lại: "Chiêu gì?"
"Đá vào thằng em của chúng." Ngụy Lôi trả lời, đưa tay vén lại tóc của nàng bị xổ rối.
Nàng biết hắn muốn chọc mình cười, cũng nhoẻn miệng thuận theo hắn. Tâm trạng của nàng ổn định hơn một chút, hơi thở cũng dần đều đều,
Ngụy Lôi khởi động xe, hỏi nàng: "Nhà em ở đâu, tôi đưa về."
Nàng đưa tay quẹt nước mắt trên mặt, khịt mũi trả lời: "Không về nhà được, nhà không có ai hết."
"Không có ai sao lại không về được, em không có chìa khóa sao?" Hắn ngạc nhiên hỏi lại.
"Không phải, không biết mật khẩu. Mấy tháng trước làm việc đến nỗi quên về nhà, ba tôi đổi mật khẩu nhưng không nói tôi biết." Nàng trả lời hắn. Sau đó mới nhận ra hình như mình không cần giải thích, chỉ cần nói ngắn gọn là không biết mật khẩu là được, trả lời như vậy có cảm giác như hai người rất thân thiết.
Quả nhiên Ngụy Lôi quay sang nhìn nàng, ánh mắt của hắn rất nóng bỏng, khiến nàng cảm thấy cả người cũng dần nóng lên.
Hắn im lặng tầm mấy giây, sau đó hỏi nàng: "Có muốn về nhà tôi không?"
Nàng ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn hắn.
Ngụy Lôi liền bổ sung: "Em ăn mặc như vậy thì có thể đi đâu?"
Hắn nói không sai. Chiếc váy này của nàng trông rất hở hang, khi nãy bị đám lưu manh kia kéo qua kéo lại nên đã dính bụi cát, còn bị rách ở phần lai nữa. Con gái mặc thế này vào buổi tối, lại đi một mình thì rất nguy hiểm.
"Cũng được, làm phiền anh rồi." Nàng xấu hổ, đồng ý.
Ngụy Lôi lái xe đi. Một lúc sau hắn mới nói: "Hôm qua em cũng làm phiền tôi đấy."
Nàng ngượng ngùng, chuyện đó chẳng phải đã qua rồi sao, hắn cứ nhắc lại làm gì?
Hắn lại tiếp tục nói: "Cái phiền nhất là dáng vẻ của em lúc cao trào, làm tôi muốn dừng cũng không thể dừng."
Mỹ Nhân đã sớm ngượng đỏ mặt. Tên vô sỉ này sao có thể nói những lời đó mà không đổi sắc mặt, thậm chí ngữ khí cũng không hề ngại ngần gì như vậy?
Hắn thấy nàng không trả lời liền liếc qua nhìn, thấy hai tai nàng đã đỏ lự.
"Xấu hổ sao?" Hắn nhếch môi.
"Anh... mau im lặng." Mỹ Nhân cắn răng nói với hắn.
Ngụy Lôi cười cười, bộ dạng này của nàng trông rất đáng yêu.
Thật ra tối hôm qua lúc nàng vừa bước vào quán bar thì hắn đã chú ý đến rồi. Hôm qua nàng mặc đồ không giống hôm nay, áo đầm màu trắng tay dài, cổ cao, dài quá gối, tóc xõa dài ngang vai, nhìn rất giống tiên nữ hạ phàm. Một cô gái ăn mặc như vậy lại bước vào chốn ăn chơi đương nhiên thu hút sự chú ý của nhiều người, nhưng hắn lại để ý không ai dám lại bắt chuyện với nàng.

⬅ Trước Tiếp ➡