Phương Thiết không nhịn được vươn tay xoa đầu nàng, vẻ mặt nhu hòa: "Chỗ ta không có quần áo của nữ nhi, bộ nàng mặc lúc trước còn chưa khô, cố gắng mặc đồ của ta trước nhé."
Khuôn mặt nam nhân cương nghị, lúc nói chuyện đã tận lực buông lỏng biểu cảm, nhưng Nhan Kiều Kiều vẫn có chút sợ hãi, cúi đầu nhỏ giọng nói: "Cảm ơn."
Phương Thiết mở tủ quần áo trong phòng ra, lấy một chiếc áo màu trắng ra đưa tới: "Quần quá dài, nàng mặc cái áo này là được."
Nhan Kiều Kiều lại vụиɠ ŧяộʍ nhìn hắn một cái, nhỏ giọng nói: "Ta muốn thay quần áo, ngươi có thể ra ngoài không?"
Vẻ mặt Phương Thiết không thay đổi nói: "Có chỗ nào trên thân thể nàng là ta chưa nhìn đâu."
Khuôn mặt Nhan Kiều Kiều lập tức đỏ bừng, lên án ngẩng đầu: "Ngươi..."
Phương Thiết đã lâu chưa làm, vừa phá giới đã gặp một nữ tử kiều nộn non nớt như vậy, lúc trước trong sơn động căn bản không thỏa mãn, vừa rồi nhìn thấy nàng khóc nên không đành lòng, lúc này tiểu cô nương còn có tinh thần trừng hắn, hắn vốn ngồi ở mép giường, khẽ vươn tay, ôm cả tiểu cô nương lẫn chăn vào trong ngực, không nói hai lời ngậm lấy đôi môi đỏ hắn đã muốn rất lâu kia.
Nhan Kiều Kiều lập tức mộng, không nhịn được kinh hô một tiếng, vừa vặn cho Phương Thiết cơ hội, hắn thừa cơ luồn cái lưỡi lửa nóng của mình vào miệng anh đào nhỏ của cô, vừa đi vừa khuấy động.
"Ừm... Ừ..."
Hiển nhiên hắn không vừa lòng chỉ răng môi dây dưa, đôi tay không khách khí cho vào trong chăn, chuẩn xác chụp lên chỗ mềm mại trước ngực, dùng lực xoa nắn.
Sức lực không nhỏ, Nhan Kiều Kiều từ trong mơ hồ nhanh chóng lấy lại tinh thần, bắt lấy bàn tay trong chăn.
Cứ nghĩ chút sức lực của nàng không thể đẩy bàn tay to kia ra được, không ngờ lại dễ dàng khiến Phương Thiết ngừng lại như vậy.
Phương Thiết tựa đầu lên bả vai của tiểu cô nương, thở hồng hộc, Nhan Kiều Kiều bị dọa đến động cũng không dám động, bởi vì có một vật thô to đã chọc vào mông nàng, nàng đã trải qua chuyện đời, cho nên biết đó là cái gì.
"Phương Thiết ca ca, ta đói rồi."
Phương Thiết lẩm bẩm một câu: "Ta cũng đói." Sau đó hạ thân không nhịn được đẩy về phía trước.
Nhan Kiều Kiều hiểu ý trong lời này, chôn đầu xuống trước ngực như đà điểu, lại nhìn thấy chăn đã rơi xuống, bàn tay lớn màu đồng vẫn đặt trước ngực nàng, giữa ban ngày, nàng không nhịn được cầu khẩn: "Phương Thiết ca ca, ngươi đừng như vậy, trời vẫn còn sáng mà."
Phương Thiết hít sâu một hơi, nhéo vυ" mềm của nàng một cái như trả thù, sau đó đặt nàng xuống giường, không quay đầu lại sải bước đi ra ngoài: "Tự nàng mặc quần áo vào rồi ăn cơm đi, ta đi đun nước cho nàng tắm rửa!"