⬅ Trước Tiếp ➡

đám sói tàn ác.
Gã đàn ông dáng dấp vệ sĩ đầu tiên sửng sốt, tiếp đó quay đầu nhìn ông chủ mình đang ngồi trên ghế sofa, dùng ánh mắt xin chỉ thị nên xử lí thế nào.
Bị chắn bởi cơ thể cao to của tên vệ sĩ, Vị Hi không thấy được tình hình trước mặt, chỉ nghe thấy một giọng nói có vẻ uể oải, biếng nhác thường thấy của lũ công tử nhà giàu vang lên “Tôi nói lão Ngụy nhé, gái của ông ở đây thật có bản lĩnh Một cô dám hất rượu lên khách tới mời, một cô đến quy tắc tối thiểu cũng không hiểụ Phòng VIP cũng dám náo loạn à?
Lẽ nào bình thường ông quá thương hoa tiếc ngọc mới nuông chiều, cho bọn họ coi trời bằng vung như vậy?”.
Một giọng nói nịnh nọt đáp lại.
“Là tôi dạy người không nghiêm, đã làm Lăng thiếu gia mất hứng”.
Sau đó người đàn ông huýt sáo một cái, ngữ khí nhẹ nhàng như đang xem kịch, “Ha ha, không sao, thế này cũng thú vị,ông không đau lòng là được rồi”.
Lời vừa dứt, tay vệ sĩ thể hình dũng mãnh lập tức hành động.
Khi cái tát như thép quạt lên mặt, Vị Hi cảm thấy má trái của mình như bị dao cạo xẹt qua, da nóng bừng, dường như sắp chảy máụ Đôi mắt cũng đau rát, gần như sắp rơi lệ.
Thượng đế nói với chúng ta, người khác tát má trái của bạn, bạn phải đưa má phải cho anh ta tát.
Nhưng Thượng đếnhất định không biết, bị người ta tát có cảm giác như thế nào.
Vị Hi không phải lần đàu tiên bị tát, nhưng đây là lần đầu cô bị người đàn ông vũ phu như vậy tát.
Khi cái tát thứ hai hỏi thăm má phải của cô, cô gần như hoài nghi bản thân sẽ không nghe được nữa.
Tai ong ong không ngừng, dường như có vô số con ong ào vào trong đó.
Khóe miệng rách, răng cọ rách khoang miệng, vị tanh nồng đầy miệng.
Cuộc sống dạy cho chúng ta một đạo lí, khi bạn đối mặt với những chuyện không thể chống lại, bạn chỉ có hai lựa chọn, ngấm ngầm chịu đựng hoặc gặp sao hay vậy.
Rõ ràng là Như Phi đều không chọn hai cách đó, không thểnhịn nổi nên đã hắt đầy rượu lên người ông chủ gì đó.
Chọc vào ông ta còn dễ nói, nhưng người mời khách hôm nay lại đúng là Lăng Lạc Xuyên, làm vậy khác nào chọc vào tổ ong vò vẽ.
Các cô gái làm việc ở chỗ này đều biết thà đắc tội ông chủNgụy Thành Báo của bọn họ cũng đừng đắc tội với Lăng Lạc Xuyên.
Người này có tiền, có thể diện, có gia thế, có thủ đoạn, lắm thói hư tật xấu, dung mạo tuấn tú, hơn nữa lại coi trời bằng vung, anh ta có tất cả những thứ một công tử bột nên có.
Nếu Như Phi không bị họ ép tới mức không còn đường lui thì cùng không kích động như vậy.
Thực ra cô không sai, cô chỉ không muốn phục vụ trên giường, cô có nguyên tắc của cô.
Hai năm trước, khi bước vào “Tuyệt sắc”, cô đã thiết lập giới hạn cuối cùng cho mình.
Khi ấy cô nói vói Vị Hi “Nếu có một ngày đến điều này mình cũng không giữ được, cậu có thểcoi như mình đã chết”.
Nhưng những nhân sĩ thành đạt hô phong hoán vũ này sẽ không quan tâm sự sống chết của cô.
Khi cái tát như trời giáng của vệ sĩ lại lần nữa rơi xuống,Như Phi giống như con mèo đen bị chọc giận, xù lông lên, “Cậu vào làm gì?
Góp vui cái gì hả Còn chê chưa đủ loạn à?
Cậu cút ra cho mình ”.
Cũng không biết lấy sức lực ở đâu


⬅ Trước Tiếp ➡