Cô gái trước mắt ăn mặc sạch sẽ, sắc mặt hồng hào. Điều này trong tận thế đủ để chứng minh cô có năng lực sinh tồn không tồi.
Vậy tại sao lại chủ động xin gia nhập đội của họ?
Lục Dư Dương xưa nay không thích những biến số khó kiểm soát.
“Xin lỗi, đội của chúng tôi đã đủ người rồi, cô có thể tìm đội khác.” Giọng anh bình thản và xa cách.
Kiều Tây không nản lòng, vẫn chủ động thuyết phục "Anh có thể cân nhắc lại, dị năng của tôi sẽ giúp ích cho các anh.”
“Không cần, chúng tôi sẽ rời đi sớm thôi.”
Lời còn chưa dứt, Lục Dư Dương đã quay người, sải bước dài ra khỏi căn nhà trống.
Kiều Tây khẽ nhíu mày, khó khăn lắm mới tìm được một dị năng giả có thể sạc năng lượng cho mình, cô sẽ không để “pin dự phòng” này rời đi.
Lập tức huy động chút dị năng vừa hồi phục, biến mình thành một tờ giấy mỏng, nhẹ nhàng bay vào túi áo của anh.
Theo tiếng bước chân xuống lầu của anh, tiếng người ồn ào dần trở nên rõ ràng.
Nhưng cơn mệt mỏi vì thức trắng đêm qua ập đến, trong sự xóc nảy khi Lục Dư Dương di chuyển, cô bất giác mơ màng thiếp đi.
Không biết đã trôi qua bao lâu, Kiều Tây mới dần tỉnh lại từ cơn mê man.
Cơ thể không ngừng bị ném lên rồi rơi xuống theo một nhịp điệu nào đó, cảm giác xóc nảy liên tục khiến cô nhất thời ngẩn ngơ.
Lúc này mới nhớ ra mình đang ẩn mình trong túi áo của Lục Dư Dương dưới dạng một tờ giấy.
Bên tai cô tràn ngập tiếng gầm gừ của xác sống, xen lẫn tiếng thở hổn hển và tiếng la hét hoảng loạn của con người.
Rõ ràng, nhóm người này đã rời khỏi tòa nhà nhỏ đó.
Cô lập tức kiểm tra lại nguồn năng lượng trong cơ thể.
Thật bất ngờ, việc duy trì trạng thái biến hình lâu như vậy không những không tiêu hao năng lượng mà ngược lại còn tăng lên.
Phát hiện này càng khiến cô kiên định với quyết định tạm thời đi theo đối phương.
Cô cần nguồn cung cấp dị năng liên tục, tốt nhất là có thể nhân cơ hội này đột phá giới hạn cấp độ.
Kiếp trước sống lay lắt ba năm, cô chưa từng gặp dị năng giả biến hình nào khác.
Nghe nói những dị năng hiếm sẽ bộc lộ tiềm năng đáng kinh ngạc ở giai đoạn saụ
Cô muốn xem dị năng của mình khi thăng cấp sẽ trở nên như thế nào
“Học trưởng, toàn bộ xác sống trong làng đều đuổi theo rồi ”
“Không rút lui nữa là không kịp đâu ”
Lục Dư Dương dứt khoát “Bỏ lại vật tư còn lại, tất cả giữ nguyên đội hình, đột phá theo hướng này, nhanh lên ”
Kiều Tây trong túi áo bị xóc đến lờ mờ, nhưng cũng có thể tưởng tượng được tình hình nguy cấp bên ngoài.
Giữa những tiếng thở dốc dồn dập, thỉnh thoảng vang lên tiếng đánh nhau với xác sống.
May mắn là nhóm sinh viên này có vẻ đều an toàn.
Sau cuộc chạy trốn dài, Kiều Tây buồn chán bỗng muốn xem họ đã chạy đến đâụ
Cô khẽ nhún mình, bám vào mép túi áo để nhìn ra ngoài.
Nhìn một cái, tim cô lại thắt lại
Hướng đi của họ lại là khu trại của những người sống sót?
Như thế sao được? Cô đã khó khăn lắm mới đào một cái hố to cho Tô Thiển Thiển.
Bây giờ quay về tự chui đầu vào lưới, những lời nói dối trước đây nhắm vào Tô Thiển Thiển sẽ tự sụp đổ.
Khi đó cô sẽ rơi vào tình thế hoàn toàn bị động chứ đừng nói đến chuyện trả thù.
Ngước nhìn gương mặt góc cạnh của Lục Dư Dương, cô không khỏi thầm than tiếc nuối.
Vốn định mượn anh để tăng cấp dị năng, nhưng giờ xem ra chỉ có thể đường ai nấy đi.
Cô là người đã quyết định thì không dây dưa, nói là làm.