⬅ Trước Tiếp ➡

Những người mệt mỏi nằm la liệt khắp phòng, chẳng mấy chốc chỉ còn lại tiếng thở đều đặn.
Nửa đêm, Lục Dư Dương trong giấc mơ cảm thấy một vật mềm mại.
Lòng bàn tay vô thức siết lại, cảm giác xa lạ khiến anh giật mình tỉnh giấc.
Trong bóng tối, anh không thể nhìn rõ mặt người bên cạnh, nhưng mùi hương thanh nhã kia thì quá quen thuộc.
Là Kiều Tây
“Dậy đi ”
Anh nhanh chóng rụt tay lại, lay cô dậy.
Kiều Tây đang mơ màng ngủ, theo bản năng cọ vào lòng anh, đôi môi ấm áp cách lớp áo lót mỏng dính lên ngực anh.
Nơi đôi môi cô đi qua, Lục Dư Dương như bị điện giật.
Toàn thân căng cứng, muốn kéo khoảng cách ra khỏi cô, nhưng cô lại đè lên áo anh, không thể rời xa.
Sợ làm ảnh hưởng đến những người đồng đội đang ngủ say, anh ta chỉ có thể mím môi lay người cô gái trong lòng.
Kiều Tây cuối cùng cũng nửa tỉnh nửa mơ mở mắt “Buồn ngủ quá, làm gì đấy?”
“Cô đè lên áo tôi rồi.” Giọng anh dường như đang kìm nén cảm xúc.
Kiều Tây lúc này mới phát hiện mình đang nằm úp sấp trong lòng đối phương, anh đã cố gắng lùi lại, nhưng áo lại bị cô đè dưới thân, hai người vẫn giữ một tư thế mập mờ.
Kiều Tây lúc này mới hoàn toàn tỉnh táo.
Nhớ lại mình thấy trạng thái đá không thoải mái, nên nửa đêm đã biến lại thành người.
Không ngờ lại nằm gần đến vậy.
“Xin lỗi, tôi buồn ngủ quá.” Cô ngáp một cái, ngay lập tức biến thành một tảng đá.
“Đi ra ngoài với tôi một lát.”
Người gác đêm mơ hồ nghe thấy động tĩnh, quay đầu lại vẫn lờ mờ thấy Lục Dư Dương đang nói chuyện với ai đó.
Nhưng trong nháy mắt, sao lại không thấy ai nữa rồi?
Anh ta dụi mắt, rồi lại dụi.
Là hoa mắt, hay là gặp ma rồi?
“Học trưởng, trời còn chưa sáng mà, anh có muốn nghỉ ngơi thêm chút không?”
Lục Dư Dương đi qua, vỗ vai cậu em gác đêm "Không cần đâu, cậu đi ngủ đi.”
Cậu trai kia quả thực mệt đến mức không mở nổi mắt, ngáp ngắn ngáp dài đáp lại mơ hồ “Vậy em đi chợp mắt một lát.”
“Ừ.”
Khi anh ra khỏi trạm xăng, phía đông mới lờ mờ rạng sáng.
Vầng trăng lưỡi liềm vẫn còn treo trên trời, chiếu rọi con đường hoang vắng càng thêm hoang tàn.
Lục Dư Dương đứng cạnh cái trụ bơm xăng đã gỉ sét, ánh mắt bình thản lướt qua vài con xác sống đang lang thang ở đằng xa.
Bên cạnh anh đột nhiên xuất hiện một bóng người.
Làn da Kiều Tây trắng như tuyết, dáng vẻ ngái ngủ toát lên vẻ lười biếng, mái tóc dài hơi rối càng tăng thêm vẻ sinh động, tươi tắn.
Lục Dư Dương chỉ liếc nhìn rồi dời mắt, nhưng sự đề phòng của anh với cô đã giảm đi nhiều sau một đêm.
Nếu cô thực sự muốn làm gì, tối qua là lúc họ mệt mỏi nhất, dị năng của cô ra tay rất dễ dàng.
Nhưng cô đã không làm vậy.
Vì thế, bất kể mục đích của cô là gì, chỉ cần không đe dọa đến tính mạng của họ thì anh có thể không truy cứụ
Lục Dư Dương ngầm chấp nhận sự hiện diện của cô, nhớ lại chuyện tối qua chưa kịp hỏi hết.
“Cô chắc chắn có khu an toàn tồn tại đúng không?”
Khóe môi Kiều Tây khẽ nhếch lên.
Quả nhiên, không ai không cắn câu mồi nhử này.
Nhưng cô cũng không lừa anh, khu an toàn vốn đã tồn tại.
Anh sạc pin cho cô, cô chỉ đường cho anh, đôi bên cùng có lợi.
“Tất nhiên. Tôi sẽ đi cùng các anh, nếu không có, tôi cũng đang lãng phí thời gian của mình thôi.”
Lục Dư Dương im lặng, có vẻ đang cân nhắc xem cô có đáng tin hay không.


⬅ Trước Tiếp ➡