“Đại ca của khu tị nạn?”
“Thông minh.”
Hình Vũ đi vòng quanh cô một lượt, càng nhìn càng hài lòng, lập tức quay người vẫy tay gọi thuộc hạ phía saụ
Một lát sau, có người mang đến một đống đồ xa xỉ sô cô la, bánh quy, nước uống, thậm chí còn có vài chiếc váy đẹp.
“The0 tôi, tất cả những thứ này đều là của cô.” Vừa nói, tay anh ta lại đưa về phía e0 cô.
“E rằng không thể.”
Khóe mắt Kiều Tây cong lên, như một bông hồng có gai "Người đàn ông của tôi... rất có tính chiếm hữụ”
Hình Vũ bị dáng vẻ này của cô làm cho ngứa ngáy khó chịu, bật cười khẩy "Ở khu tị nạn này, không có người phụ nữ nào mà Hình Vũ tôi không có được. Nói đi, là ai? Tôi sẽ đi ‘thương lượng’ với anh ta.”
“Phong Dã.”
Cô nhẹ nhàng thốt ra cái tên này "Hay là bây giờ anh đi ‘thương lượng’ với anh ấy?”
Biểu cảm của Hình Vũ lập tức cứng lại.
Trong cả khu tị nạn, bất kỳ người phụ nữ của dị năng giả nào thì anh ta cũng có thể dùng lợi ích để trao đổi, chỉ riêng Phong Dã là không được.
Bên cạnh Phong Dã luôn không có ai, đã thừa nhận thân phận của cô thì chắc chắn anh rất coi trọng cô.
Và anh ta đang muốn lôi kéo Phong Dã, lúc này mà xen vào, chỉ càng thêm phản tác dụng͟͟.
Nhưng nhìn khuôn mặt tuyệt sắc của Kiều Tây, anh ta lại ngứa ngáy khó chịụ
Cuối cùng, du͙c vọng quyền lực đã lấn át khao khát có được mỹ nhân trước mắt.
Chỉ tɾong nháy mắt, anh ta đã thay đổi thái độ, nở một nụ cười hòa nhã.
“Thì ra là em dâu, hiểu lầm, đều là hiểu lầm thôi.”
Anh ta cố ra vẻ hào phóng vẫy tay "Những thứ này coi như quà gặp mặt, em dâu có thể tha thứ cho lỗi lầm của tôi đúng không?”
Kiều Tây mỉm cười "Đương nhiên rồi, chỉ là hiểu lầm thôi mà.”
Dù sao cô cũng không phải là người phụ nữ thật sự của Phong Dã, và hai ngày nữa cô sẽ rời đi.
Thấy cô đồng ý, Hình Vũ ngay lập tức vẫy tay hào phóng "Vừa rồi đã mạo phạm em dâu, những thứ này coi như quà gặp mặt tặng em dâu,”
Có đồ miễn phí thì không lấy là dại, dù có nhiều thứ không mang đi được, cô cũng có thể chia cho Triệu Văn Tĩnh và bà Trần.
Thấy cô nhận, Hình Vũ yên tâm.
Trước khi đi còn dặn dò cô thiếu gì cứ nói với anh ta, đến lúc đó anh ta sẽ cho người mang đến cho cô.
Kiều Tây mỉm cười tiễn anh ta đi.
Hình Vũ không có được, tɾong lòng lại càng thêm nhớ nhung, đi rất xa rồi vẫn ngoái đầu nhìn cô.
Không vội, bây giờ Phong Dã còn đang tɾong giai đoạn mặn nồng, nhưng rồi cũng sẽ có lúc ċһán.
Đến lúc đó, anh ta cũng có thể nếm thử hương vị của mỹ nhân tuyệt sắc này.
Triệu Văn Tĩnh từ xa đã nhìn thấy Kiều Tây đang nói chuyện với Hình Vũ.
Thấy Hình Vũ rời đi, cô bé vội vàng chạy tới.
“Chị Tây Tây, anh ta… anh ta không làm gì chị chứ?”
“Không có, chị là người phụ nữ của Phong Dã, tạm thời anh ta còn chưa dám làm gì chị.”
Triệu Văn Tĩnh thở phào nhẹ nhõm, cô bé đã ở đây mấy tháng, rất hiểu đức hạnh của Hình Vũ. Chị Tây Tây xinh đẹp như vậy, chắc chắn sẽ bị Hình Vũ để mắt tới.
Khi hai người bê đồ về chỗ ở.
Bà Trần Thu Dung kinh ngạc nhìn hai người "Ở đâu mà có nhiều đồ thế?”
“Là ông chủ của khu tị nạn tốt bụng, đặc biệt tặng cho chúng cháụ”
Triệu Văn Tĩnh thè lưỡi, chị Tây Tây thật dám nói.