⬅ Trước Tiếp ➡

Ngón tay Phong Dã nhẹ nhàng vẽ trên mặt bàn "Nơi chúng ta cần đến cách đây khoảng một km, đó là một bệnh viện công lập trước tận thế, bên tɾong có rất nhiều xác sống. Việc tôi cần cô làm là giúp tôi xác nhận bên tɾong rốt cuộc có bao nhiêu con xác sống tiến hóa.”
Giọng anh trầm xuống, vang vọng rõ ràng tɾong căn phòng tĩnh lặng “Bệnh viện công lập bây giờ là một ổ xác sống, ước tính có hơn một nghìn xác sống bình thường, nhưng nơi cô phải đến là tòa nhà khám bệnh, có thể cũng có hàng trăm xác sống...”
Anh ngừng lại, đôi mắt nhìn thẳng vào Kiều Tây “Bên tɾong có hơn một con xác sống tiến hóa, ngoài dị năng giả đặc biệt như cô, những người khác vào đó chỉ có đường chết.”
Kiều Tây lười biếng dựa vào lưng ghế, ngón tay thon thả cuộn một lọn tóc của mình "Việc này tôi có thể giúp. Nhưng anh có nên nói thật cho tôi biết không? Đếm xác sống là một việc nhàm ċһán, không giống phong cách của anh.”
Căn phòng nhất thời chìm vào im lặng, yên tĩnh đến mức chỉ có thể nghe thấy hơi thở của nhaụ
Kiều Tây không hoảng hốt, khóe miệng vẫn nở một nụ cười nhàn nhạt.
Trong đôi mắt Phong Dã lóe lên một tia sáng, cuối cùng anh nói trầm “Tôi muốn tìm một thứ.”
“Thứ gì?” Kiều Tây hơi nghiêng người về phía trước, tɾong lòng cũng vô cùng tò mò.
“Tôi không thể nói cho cô biết đó là thứ gì, nhưng tôi có thể cho cô một thông tin quan trọng khác.”
Anh dừng lại, nói thẳng ra “Tinh hạch tɾong xác sống tiến hóa có thể nâng cao thực lực của dị năng giả.”
Kiều Tây có chút cạn lời, thông tin này đối với một người trọng sinh như cô thì đã không còn là bí mật.
Nhưng bề ngoài cô vẫn tỏ ra ngạc nhiên “Anh nói thật sao?”
Trong thời kỳ đầu của tận thế này, ai nắm được thông tin này trước, người đó sẽ chiếm được lợi thế.
Từ điểm này mà xét, thực lực tương lai của Phong Dã chắc chắn không hề yếu
“Nếu không tin, cô có thể thử, hai viên tinh hạch này coi như là thù lao cô giúp tôi.”
Nói rồi, anh lật bàn tay, tɾong lòng bàn tay xuấthiện hai viên tinh hạch phát ra ánh sáng màu xanh lục nhạt.
Đối với dị năng giả bình thường, tinh hạch quả thực là báu vật ngàn vàng khó cầụ
Nhưng thật đáng tiếc, đối với Kiều Tây thì vô dụng͟͟. Dù có nhiều tinh hạch đến mấy cũng không quý bằng một người đàn ông có thể “sạc” năng lượng cho cô.
Đôi mắt cô chuyển động, đột nhiên nở một nụ cười tươi “So với tinh hạch, tôi muốn một lời hứa của anh hơn.”
Bàn tay Phong Dã đang định đặt tinh hạch xuống chợt khựng lại "Lời hứa gì?”
“Sau này tɾong phạm vi khả năng của anh thì phải giúp tôi một lần.” Kiều Tây nhìn thẳng vào mắt anh, đưa ra điều kiện.
Phong Dã hầu như không hề do dự, dứt khoát gật đầu "Được.”
Nhận được lời hứa của anh, Kiều Tây rất vui.
Cô cười rạng rỡ như hoa, chủ động đưa tay ra với anh “Vậy chúc chúng ta hợp tác vui vẻ ”
Phong Dã nhìn xuống bàn tay đang đưa tới, từ từ đưa tay ra nắm lấy.
Bàn tay cô gái mềm mại, ấm áp, cảm giác tinh tế đến khó tin, nhưng chỉ tɾong chốc lát đã rút lại.
Kiều Tây nhẹ nhàng đứng dậy "Vậy tôi đi trước đây, sáng mai tôi sẽ đợi anh ở cửa the0 đúng hẹn.”
Nhìn Kiều Tây quay lưng rời đi, dáng người cao lớn của anh ta vẫn bất động trên chiếc ghế.
Ánh sáng mặt trời lặn chiếu vào đôi mắt sâu thẳm của anh, rọi rõ những sóng ngầm cuộn trào dưới đáy mắt.
Kiều Tây đẩy cửa đi ra hành lang, muốn đi tìm Triệu Văn Tĩnh.


⬅ Trước Tiếp ➡