Vừa đi qua một khu phố, phía sau đã truyền đến tiếng bước chân dồn dập.
“Em trai, để anh tìm mãi ”
Hình Võ dẫn the0 năm sáu dị năng giả sải bước đi tới, trên mặt nở một nụ cười khoa trương, đưa tay định khoác vai Phong Dã "Đi đi, về uống một ly, anh vừa kiếm được một chai Mao Đài…”
Nhưng tay chưa kịp chạm vào Phong Dã đã bị anh nghiêng người tránh đi.
Nụ cười trên mặt Hình Võ cứng lại, lại cố gắng tiếp tục “Ai làm em không vui à? Anh sẽ về xử lý nó…”
Phong Dã không hề có chút do dự hay khó xử nào "Không ai làm tôi bực bội cả, là do tôi có kế hoạch của riêng mình, tôi không có ý định ở lại đây mãi.”
Nụ cười trên mặt Hình Võ gần như không thể giữ được, anh ta cố nén giận, tiếp tục nói “Vậy em có thể nể mặt anh mà ở lại không? Em xem… khi tận thế đến, là anh đã cưu mang các người, cho bà Trần và Văn Tĩnh một chỗ ở an toàn, đúng không?”
Anh ta thở dài, ánh mắt khẩn thiết "Em trai, bây giờ chính là lúc anh cần em, em nhẫn tâm bỏ mặc anh đi sao?”
Kiều Tây đứng bên cạnh nghe xong liên tục “chậc chậc”, Hình Võ này tuy không có tài cán gì, nhưng về khoản mặt dày, về khoản thu phục lòng người thì vẫn có chút bản lĩnh đấy.
Phong Dã liếc nhìn anh ta, thẳng thừng nói “Lúc đó khu tị nạn chỉ có hơn chục người, không có vật tư, không có chỗ ở. Nơi này là tôi tìm được, vật tư cũng là tôi dẫn người mang về, Hình Võ, tôi không nợ anh bất cứ thứ gì, tôi muốn đi thì không ai có thể cản được tôi.”
Sự phẫn nộ bị dồn nén nhảy múa tɾong mắt Hình Võ.
Mặc dù anh ta không muốn thừa nhận, nhưng nếu không có Phong Dã, khu tị nạn sẽ không có quy mô như ngày hôm nay.
Phong Dã đã mất hết kiên nhẫn "Nếu anh nhất quyết muốn tôi ở lại, thì ra tay đi.”
Hình Võ nghiến răng, anh ta cản bằng cách nào đây?
Thực lực của Phong Dã thì anh ta biết rõ hơn ai hết, cho nên mới tìm mọi cách để giữ người lại.
Những người này của họ chắc chắn không thể cản được anh, huống chi bên cạnh anh còn có một dị năng giả hệ băng.
Mất đi hai dị năng giả ma͙nh mẽ, trái tim Hình Võ đang rỉ máụ
Nhưng chưa kịp để anh ta nói thêm, tia đïện màu xanh lam mờ ảo tɾong tay Phong Dã đã bắt đầu lấp lánh.
“Phong Dã Em thật sự muốn đối xử với anh như vậy sao?”
“Nếu anh không cản tôi, nể tình vài tháng quen biết, tôi có thể không động đến các người. Bây giờ… tránh ra ”
Giữa hai lông mày Phong Dã có một lớp sương lạnh.
Hình Võ cảm thấy lòng tự trọng của một thủ lĩnh đang bị giẫm đạp dưới chân.
Nhưng nhìn tia đïện tɾong lòng bàn tay anh, anh ta h0àn toàn bó tay.
Nuốt sự tức giận xuống, tránh sang một bên, thậm chí còn nở nụ cười "Vậy được, em trai cứ ra ngoài đi dạo một vòng, nếu bên ngoài không tốt, nơi này của anh vĩnh viễn chào đón em.”
Phong Dã liếc mắt lạnh nhạt nhìn anh ta, rồi sải bước đi qua.
Khi Kiều Tây đi ngang qua anh ta, cô cười híp mắt vẫy tay “Hữu duyên gặp lại nhé ”
Cho đến khi Phong Dã và những người khác rời đi, vẻ âm hiểm tɾong mắt anh ta mới h0àn toàn bộc lộ ra.
“Thủ lĩnh, thật sự để Phong Dã đi như vậy sao?”
“Không cho đi… cậu cản được sao?” Hình Võ trừng mắt nhìn người vừa lên tiếng.
Đối phương biết mình đã hỏi một câu ngu ngốc, vội vàng ngậm miệng.