⬅ Trước Tiếp ➡
Người mới đều phải ra ngoài làm nhiệm vụ. Dù Ninh Chu được Từ Yến che chở thì cũng không thể phải ngoại lệ.
Từ Yến sau một lúc suy xét, quyết định đưa Ninh Chu tới tiểu đội của họ. Tuy nhiệm vụ của tiểu đội khó, nhưng có Từ Yến ở đây, hắn tin chắc rằng, mình sẽ không để vợ phải chịu chút thương tổn gì.
“Chị dâu ”
“Chào chị dâu ”
“Chị dâu thật xinh đẹp, khó trách đội trưởng hệt như quân vương bị mê hoặc không chịu lên triều.” Đường Hâm bỡn cợt cười chọc Ninh Chu.
Mặt cậu đỏ bừng lên.
Những người này, nói lung tung gì vậy? Anh là bạn của cậu, là người nhà của cậu, sao lại dính líu chị dâu hay không chị dâu gì đó vào.
Cậu muốn mở miệng phản bác, nhưng ba người đang vây quanh khiến Ninh Chu cảm giác không được an toàn. Cậu hơi mở miệng, lẩm bẩm một lúc rồi buồn bực trốn phía sau Từ Yến.
Mấy ngày nay cậu được Từ Yến nuông chiều chăm sóc, cũng chỉ đối mặt với mỗi mình hắn. Lần nữa nhìn thấy nhiều người lạ còn nhiệt tình như vậy, ngay cả những lời chào hỏi cơ bản nhất cậu cũng không làm được.
Mà niềm vui vì có thể được ra ngoài cùng với Từ Yến cũng biến mất tăm.
Đường Hâm nhìn chị dâu sợ sệt trốn phía sau lưng đội trưởng, gãi gãi đầu, “Đại ca, em nói gì sai sao?”
“Không.” Ý cười trong mắt Từ Yến vô cùng rõ.
Làm rất tốt, vợ hắn giống như mèo con vậy, vừa đanh đá lại sợ người lạ. Các người càng nhiệt tình, cậu sẽ càng sợ. Đến cuối cùng, vợ chỉ có thể dựa vào một mình hắn. Giống như bây giờ, cũng chỉ dựa dẫm vào mỗi mình hắn.
Từ Yến vô cùng mong chờ ngày Ninh Chu hoàn toàn bị mình khống chế,
“Ninh Ninh sợ người lạ, qua mấy ngày nữa sẽ ổn thôi.”
“Đi, chuẩn bị xuất phát.”
Vật phẩm trong tận thế vô cùng ít, lần này bọn họ đi ra ngoài chỉ có một chiếc xe vận tải. Băng ghế trên có hai người, phía sau có ba người.
Nhìn thấy Đường Hâm không chút do dự ngồi vào vị trí phó lái, Ninh Chu nhìn về phía sau, lập tức muốn trốn đi.
Trương Nhuận, Bạch Tu, bọn họ muốn ngồi với mình sao? Bọn họ liệu có tiếp tục nói chuyện với mình không? Dựa theo lễ nghi giao tiếp của con người, bọn họ sẽ muốn hàn huyên thêm với mình, có lẽ sẽ càng nhiệt tình hơn, có phải sẽ hỏi về tình hình gia đình của mình, hỏi vì sao mình lại ở với anh không.
Ninh Chu không phải kẻ ngốc, cậu biết tiếp theo sẽ phải đối mặt với điều gì, nên bước đi ngày càng chậm lại.
Vì sao lại đối xử với một người bị chứng rối loạn xã hội như vậy, cậu rất sợ.
Từ Yến cuối cùng cũng trêu vợ đủ rồi, nắm lấy tay cậu, nghiêm túc nói. “Ninh Ninh, lần đầu tiên em làm nhiệm vụ, anh không an tâm, em ngồi với anh đi.”
Ghế lái cũng không rộng lắm, nếu Ninh Chu ngồi lên trên, chỉ có thể ngồi trên đùi người đàn ông.
Ninh Chu cũng không phải thỏ con ngốc nghếch cái gì cũng không hiểu, cảm nhận được phía sau nóng rực lên. Sau cổ cậu đỏ ửng lên một mảng.
Anh không cương cũng lớn như vậy sao? Cưng cứng, vô cùng dọa người. Lần trước sao mình có thể nuốt cái đó của anh vào vậy. Hoa huyệt vậy mà lại không bị rách, thật không thể tưởng tượng được.
Trong lúc Ninh Chu thất thần, huyệt nhỏ ngày đêm bị gian dâm đã chảy ra dâm dịch.
Cậu bất an nhúc nhích cơ thể.
“Đừng nhúc nhích” Từ Yến vờ như không nhận thấy ống quần bị ướt một mảng, ôm lấy Ninh Chu từ phía sau, dùng một tư thế giam cầm ôm lấy cậu vào trong lòng.
“Tập trung, anh phải lái xe. Ninh Ninh cũng không muốn làm ảnh hưởng tới anh phải không?” côn thịt phía sau của người đàn ông cũng dịch về phía trước, càng gần hoa huyệt hơn. Hô hấp nóng rực phả lên cổ, khiến vành tai Ninh Chu lập tức đỏ ửng.
Thân, thân mật quá. Cậu thầm nghĩ. Quanh mũi đều phảng phất hô hấp của người đàn ông.
“Có xác sống ” Đường Hâm vẫn luôn là một phó lái giả chết, trong lòng bàn tay đột nhiên ngưng tụ thành một quả cầu lửa, nhanh chóng ném về phía xác sống.
⬅ Trước Tiếp ➡