Lúc Từ Yến trở về, vợ nhỏ mềm mại của hắn đã ngủ thiếp đi trên sô pha. Có lẽ là vì chờ hắn, đến quần áo cũng không thay, ôm một cái gối ôm, vẻ mặt dãn ra.
Từ Yến đánh thức cậu dậy “Ninh Ninh, về phòng ngủ đi.”
Ninh Chu mơ màng gật đầu, ôm lấy gối đầu của cậu, xém chút đã đi nhầm phòng.
Từ Yến đứng phía sau buồn cười nói. “Ninh Ninh, ở bên này,”
Vợ giống như một con gà mổ thóc, gật gà gật gù. Thật đáng yêu.
Thấy Ninh Chu thuận lợi về phòng nằm xuống, Từ Yến mới đi qua phòng tắm rửa mặt. Sau khi tắm xong, hắn mang một thân đầy hơi nước, theo thói quen tiến đến cửa phòng Ninh Chu.
“Bảo bối, em thơm quá nha.” Từ Yến ghé sát cổ Ninh Chu, giống như một con chó lớn liên tục ngửi. Vừa ngửi, vừa thấp người, dùng hàm răng của hắn cởi bỏ quần áo của Ninh Chu.
“Bầu vú của bảo bối thật mềm, chồng chỉ cần cắn một cái là có thể ăn hết. Mặc nội y gì chứ, bảo bối không mặc mới là đẹp nhất.” Đầu lưỡi thô bạo không ngừng liếm láp núm vú, từ Yến cố ý để nước miếng dính lại ở đầṳ vú, chỉ một lúc sau, núm vú đã trở nên sáng lấp lánh.
Liếm đủ rồi, hắn lại cắn bầu vú một cái, vuốt ve trên dưới, giống như đang quan hệ, dùng miệng mà chơi núm vú nhỏ.
Căn phòng trống vắng, chỉ có tiếng mút chùn chụt dâm lσạn của Từ Yến.
Rốt cuộc, người đàn ông cũng ăn đủ rồi, hắn ngồi trên người Ninh Chu, xốc áo tắm dài lên, để lộ ra côn thịt dữ tợn ở dưới háng.
“Bảo bối, còn không tỉnh sao? Là đang mới chồng chơi em à? Bảo bối không nói tiếng nào, thì anh coi như là em cam chịu nhé.” Từ Yến sung sướng nhìn Ninh Chu ngủ mơ.
Đầṳ vú bị ăn đến mức ửng hồng, núm vú bị liếm dính đầy nước, mà cậu vẫn ngủ như một đứa trẻ, môi vô thức mím lại, gương mặt nhỏ hơi phập phồng.
Từ Yến chọc chọc hàng mi dài của cậu, cong vút, như một cái bàn chải vậy.
Người đàn ông cúi đầu, hôn lên tầng mí mắt, lại hôn dọc một đường xuống phía dưới, ngậm lấy môi Ninh Chu.
Bờ môi hồng nhạt hôn rất mềm, Từ Yến đầu tiên là dùng đầu lưỡi liếm mở đôi môi kia, sau đó ngang ngược xâm nhập vào, ngậm lấy chiếc lưỡi non mềm, từng chút từng chút một triền miên với nó.
Tuy Từ Yến vẫn còn là xử nam, nhưng không có thầy dạy hắn cũng hiểu, chỉ cần hôn một cái, đã khiến Ninh Chu đang ngủ mơ hơi kháng cự trốn tránh, vô thức phát ra những tiếng ưm ư.
“Thể lực của bảo bối thật kém.” Từ Yến chưa đã thèm chạm nhẹ lên cánh môi. Cả một tuần này, mỗi ngày hắn đều hôn Ninh Chu, Ninh Chu mỗi lần hôn đều không thở nổi, khe khẽ chống cự.
“Đêm nay muốn trừng phạt bảo bối.” Từ Yến nắm lấy bàn tay mềm mại của Ninh Chu, vuốt ve vài cái rồi mới đặt nó lên côn thịt của mình.
Ban ngày, Ninh Chu không hề phòng bị lấy côn thịt ra. bây giờ, Ninh Chu không hề phòng bị mà vuốt ve côn thịt.
Từ Yến thật muốn liều mạng chơi vợ của hắn.
Nhưng không được, hoa huyệt của bảo bối còn quá nhỏ, chờ thêm mấy ngày. Đợi tới lúc bảo bối uống đủ thuốc rồi, hoa huyệt phát dục hoàn thiện, vợ sẽ tự ngoe nguẩy mông cầu xin được chơi.
Từ Yến rất mong chờ.
Bây giờ, hắn chỉ nắm tay Ninh Chu, cong lại thành một vòng. Bỏ côn thịt vào đó, dựng thẳng lưng mình, bắt chước như đang quan hệ, ra ra vào vào ở lỗ nhỏ đó.
Chơi như vậy cũng không quá thải mái, Từ Yến đặt bàn tay lên trên đôi vú. Mỗi lần côn thịt di chuyển, vừa có thể chơi được lòng bàn tay mềm mại, còn vừa có thể đâm vào núm vú nhỏ.
Từ Yến nhìn bầu vú bị mình đâm hơi hơi lay động, vô cùng kích động.