Bách Văn Tài còn chưa nói gì, mẹ nuôi đã đứng ra nói không đồng ý.
Nhà họ Viên vừa nghèo vừa hèn, bản thân bà ta mới không nở để con gái mình đi chịu khổ Lại nói, bọn họ vốn định bán Bách Nguyệt, cũng không phải bán con gái ruột của mình.
Mọi người tan rã trong không vui.
Cả nhà cha mẹ nuôi bị Bách Nguyệt chơi một vố, tức giận đến nỗi đêm đó lại mất ngủ.
Cha nuôi nhịn không được muốn đi đánh Bách Nguyệt, lại phát hiện đối phương đã sớm chuồn về nhà tranh ngủ một giấc.
Ông ta muốn đuổi đến đó đánh cô một trận, lại tiếc đèn dầu, chỉ có thể từ bỏ.
Hôm saụ
Việc đồng áng trong thôn, Bách Nguyệt không tiếp tục làm, công điểm tự nhiên cũng không có.
Nhưng mà chỗ xây đập chứa nước của thôn Bách yêu cầu thêm người, bọn họ đang nhận người.
Họ muốn xây xong đập chứa nước sớm một chút, Bách Nguyệt nghe nói thôn Bách còn dựng lều bạt ở nơi này để cho người đào đập chứa nước thuận tiện trực tiếp ngủ lại chỗ này.
Đỡ tốn thời gian đi đi về về qua lại giữa hai nơi, còn không bằng ở lại trong lều chợp mắt một lát.
Hạ Nghị cũng thu thập một chút đồ vật, ở lại chỗ này.
Bách Nguyệt vô cùng hào hứng mà báo danh, đồng chí sắp xếp công việc nhìn cơ thể gầy guộc cả cô, cuối cùng chỉ có thể giao cho cô một công việc phụ trách hậu cần, chính là cùng người khác mỗi ngày chuẩn bị ba bữa cơm.
Người phụ trách dò hỏi “Biết nấu cơm không?”
Bách Nguyệt gật đầu “Biết.”
Công việc này có nhiều chỗ khó khăn, dù sao thì có đói muốn ăn nhiều một miếng, cũng không phải là việc gì khó, chỉ cần đừng quá đáng là được.
Công việc hôm nay còn đang chiêu công, ngày mai mới chính thức nấu cơm, hôm nay Bách Nguyệt nhà rồi không có chuyện gì, bèn ngồi trên một tảng đá lớn nhìn về phía Hạ Nghị.
Tuy rằng hiện tại chồng không giống như những gì trong kiếp trước anh từng kể cho cô, nhưng cô vẫn thực lòng thích anh.
Hạ Nghị nóng đến cả người ướt đẫm mồ hôi, quần áo dính sát vào cơ thể.
Chờ đến khi bọn họ nghỉ ngơi, bên cạnh Hạ Nghị cuối cùng cũng không có ai, Bách Nguyệt mới tránh người khác đến tìm anh.
“Bọn họ phân em đến phòng bếp làm việc, chồng ơi, anh muốn ăn cái gì?”
Hạ Nghị cúi đầu nhìn cô gái đứng trước mặt, đối phương tết hai bím tóc đuôi sam, hai con mắt long lanh mở to đang nhìn mình.
Mẹ kiếp
Gọi ai là chồng hả.
Nhớ tới đối phương từng muốn mình hôn cô, cô ngốc này từ chỗ nào học được vậy?
Đừng nói là thật sự bị lão súc sinh nào lừa đi.
Hạ Nghị nhớ tới buổi tối ngày hôm đó một mình cô ở bên ngoài, nếu không phải mình ra tay, không chừng đã bị người kéo chạy đi đâu rồi.
Hạ Nghị trầm giọng quát “Cô thử lại gần tôi xem.”
Bách Nguyệt nghe vậy, đầu tiên là co rụt cổ lại .
Không phải chồng cô từng nói lúc anh còn trẻ tình tình rất hiền hòa không dễ nổi giận, đối với ai cũng đều lễ phép lịch sự sao?
Đúng là đồ lừa đảo.
Bạch Nguyệt sau cùng vẫn không bỏ đi, cô quá thích chồng mình rồi, hơn nữa nhìn thấy dáng vẻ hung dữ của anh, nhưng mà cũng chỉ là nói mồm.
Ngược lại ngày hôm sau chính thức khai muôi, Bạch Nguyệt được phân công việc hấp màn thầu, nào là nhào bột, vắt bột cho vào nồi hấp.
Phân chia thức ăn vào từng khay, mọi người cầm đĩa đến lấy.
Hạ Nghị cùng mấy người bạn trong thôn tiến vào, anh vừa mới cầm lấy đĩa, thì nhìn thấy Bách Nguyệt cho đưa cho anh một cái đĩa đã có đồ ăn bên trên.
Số lượng vừa đủ.
Bách Nguyệt mỉm cười với anh “Tôi chuẩn bị quốc một mảnh đất sau nhà để trồng rau, định trồng một chút rau xanh, đến lúc đó chúng ta sẽ có rau để ăn rồi.”
Bách Nguyệt nói với anh xong liền vẫy tay bỏ chạy.
Hạ Nghị nhìn bóng dáng của cô rời xa đến xuất thần.