⬅ Trước Tiếp ➡
Thính lực của Bách Nguyệt rất tốt, nhanh chóng chồm dậy giống như con thỏ, trừng lớn hai mắt nhìn phía sau lưng.
Trời tối om, cô chỉ thấy một người đàn ông thấp bé khom lưng bước đi khập khiễng đang âm thầm tiếp cận chính mình, gã ta đã cách cô khoảng mấy mét, thấy không rõ mặt, nhưng hành vi và cử chỉ đã tố cáo gã có ý đồ khác.
Bách Nguyệt nắm chặt túi lương thực trong tay, đầu óc suy nghĩ vài giây mới nhận ra có lẽ người đàn ông này muốn làm gì mình.
Trong làng cô gặp được những người đàn ông có dáng vẻ này, hơn phần nửa đều là người ngoài thôn.
“Ông định làm gì?” Bách Nguyệt lui về phía sau một bước “Tôi là con gái Bách Văn Tài… tôi…”
Cô căng thẳng đến mức lắp bắp nói chuyện.
Trên đồng ruộng, Hạ Trường Thường vừa nghe thấy cô gái nói như vậy, trong lòng tức giận, thế mà không mắc mưụ
Hắn người này khi còn nhỏ sinh bệnh, bệnh nặng hết chân lại thọt, làm việc gì cũng không nhanh nhẹn, gia cảnh lại nghèo, cứ thế sống độc thân đến 50 tuổi.
Gần đây đang vào vụ xuân, chân cẳng của gã ta không tiên, phân cho công việc vẫn luôn làm đến tối muộn mới xong, sao chưa lên trăng chưa sáng thì chưa về nhà.
Hắn thật xa đã nhìn thấy trên đường chính đi tới một người, đi vào nhìn lên là một tiểu cô nương.
Vốn dĩ gã ta cũng không có tâm tư xấu gì, làm việc mệt mỏi cả ngày, nhưng thấy cô bé kia mệt mỏi, ngồi xuống ven đường không nhúc nhích.
Bốn phía không một bóng người, gã ta càng nhìn chằm chằm trong lòng càng nhộn nhạo.
Nơi này cũng không có ai, cô gái này kêu rách cổ họng cũng không ai hay, gã ta mới mặc kệ có xinh đẹp hay không, thiếu nữ trẻ tuổi da thịt non mịn, mút một cái cũng đỏ ửng.
Hạ Trường Thường sợ cô gái này bỏ chạy, trực tiếp từ ruộng nước mò tới, còn chưa bắt được người đã bị phát hiện.
Gã ta không quen biết Bách Văn Tài, dù sao cha mẹ cô bé này cũng không ở đây, nói ra tên cũng chẳng có cái đếch gì phải sợ.
Gã ta trèo lên trên bờ, miệng hô lên “Nếu cô không biết đường, tôi dẫn cô đi tìm xem, tôi không phải người xấụ”
Bách Nguyệt lắc đầu, cô nhấc chân lập tức bỏ chạy, nếu như ở kiếp trước có lẽ cô đã tin rồi.
Nhưng mà Hạ Nghị mỗi ngày đều nói lải nhải bên tai cô, nói trên đời này đa số đàn ông đều không phải người tử tế gì, anh là đàn ông tự nhiên hiểu rõ những suy nghĩ xấu xa của đàn ông.
Nếu có người đàn ông nào muốn dẫn cô đi đâu đó, đừng đi theo, trực tiếp rời đi hoặc là trốn, tìm ông xã đến giải quyết là được.
Bách Nguyệt từng hỏi anh, vậy anh là người tốt sao?
Hạ Nghị hơi có chút tự hào mà tỏ vẻ, chính mình đại khái chính là nằm trong số đàn ông tốt hiếm hoi trên đời này.
Tuy rằng có chút tự luyến, nhưng Bách Nguyệt cảm thấy đây là sự thật, Hạ Nghị đúng là rất tốt.
Bách Nguyệt chạy thất tha thất thểu, trong miệng theo bản năng hô một tiếng “Ông xã ”
Nửa ngày không ai đáp lại, cô mới nhớ tới hiện tại chính mình và Hạ Nghị còn chưa quen nhau, trong lòng vô cùng tủi thân hít hít mũi, vội vàng bỏ chạy thật xa.
Bách Nguyệt chạy quá nhanh, trái lại còn khiến Hạ Trường Thường ngây ngẩn cả người, gã ta vội vàng rời khỏi ruộng nước, hai chân dính đầy bùn đất run rẩy.
Đang định đuổi theo, bỗng nhiên bị người đè lại bả vai, một thanh niên dáng người cao lớn đè lại gã ta, cười gằn hỏi “Tôi đang thắc mắc lão già như ông, nhân lúc trời tối định giở trò gì đấy?”
Hạ Trường Thường quay đầu nhìn lại, trên người thanh niên đổ đầy mồ hôi, lồng ngực trắng trẻo dính đầy bùn đất, hai cánh tay rắn chắc cơ bắp nổi lên, bàn tay ấn lấy vai gã ta như muốn bóp nát.
Hạ Trường Thường chột dạ, tìm lấy một cái cớ rồi vội vã rời đi.
⬅ Trước Tiếp ➡