Chương 11
khi làm rõ được Đàn Ninh đóng vai trò gì trong chuyện này, cô tuyệt đối sẽ không chịu ngoan ngoãn để anh dễ dàng đuổi đi.
Nghĩ đến đây, Nhan Xảo lại cắn răng, cô nhận lấy đồng phục, chấp nhận sự sắp xếp này.
Hai tuần qua, Nhan Xảo rất bận.
Ban ngày, cô phải làm quen với quy trình vận hành của quán cà phê, buổi tối tan ca, cô lại phải chạy đi tìm phòng trọ.
Hiện giờ, cô thuê tạm phòng ở một khách sạn theo tháng gần đó.
Mức lương của Kibble vốn nổi tiếng là cao trong ngành, ngay cả nhân viên cấp thấp như cô cũng được hưởng mức đãi ngộ vượt mặt bằng thị trường.
Nhưng ở khách sạn thuê theo tháng, chung quy vẫn có nhiều điều bất tiện.
Thời gian làm việc của Kibble là từ 9 giờ sáng đến 5 giờ chiều, nhà ăn nhân viên thì làm việc theo hai ca.
Ca sáng là từ 7 giờ sáng đến 2 giờ chiềụ Buổi sáng, khi Nhan Xảo đến quán, cô phải tiếp nhận nguyên liệu bán thành phẩm, sau đó vào kho kiểm đếm trước số lượng cốc chén, khay đĩa, chuẩn bị đầy đủ cho trước giờ mở cửa.
Khoảng 8 giờ rưỡi, K Cafe sẽ đón đợt cao điểm buổi sáng của cửa hàng, bận rộn đến khoảng 9 giờ rưỡi.
Đợt cao điểm này qua đi, Nhan Xảo sẽ phải chuẩn bị cho đợt cao điểm bữa trưa bắt đầu lúc 11 giờ rưỡi.
Tan ca lúc 2 giờ chiềụ Thời gian làm việc ca tối là từ 11 giờ sáng đến 6 giờ chiềụ Đi làm, vừa phải tiếp nhận cao điểm bữa trưa bắt đầu từ 11 giờ rưỡi, tiếp đó lại đến cao điểm trà chiều từ 3 giờ.
Trước khi tan ca, có vài nhân viên chuẩn bị ở lại công ty tăng ca sẽ gọi thêm một phần ăn nữa.
Sau 5 giờ, nhà ăn sẽ không còn phục vụ, chỉ cần kiểm kê nguyên liệu, đặt nguyên liệu cho ngày mai, dọn dẹp sạch sẽ nhà ăn là có thể ra về.
Cuối tuần cũng giống như nhân viên Kibble, nhân viên nhà ăn được nghỉ hai ngày.
Cho đến lúc này, ngoài việc mỗi ngày phải đứng gần bảy tiếng đồng hồ, vẫn chưa có điều gì khiến Nhan Xảo thấy khó thích ứng.
Ngay cả chiếc máy pha cà phê mà lúc đầu cô hoàn toàn không biết dùng, nay vận hành cũng đã quen tay, không còn rối loạn bấm loạn phím mỗi khi sai sót nữa.
Sau khi đến Vân Nam, Nhan Xảo không còn nói chuyện với Đàn Ninh nữa.
Nhan Xảo nhận thấy Đàn Ninh rất bận, anh thường xuyên ra vào tòa nhà, bên cạnh không phải Văn Quân, Lý Cù thì nhất định còn có người khác, luôn vội vã, dù thỉnh thoảng có một mình thì cũng cầm điện thoại nói chuyện không ngừng.
Đàn Ninh chưa từng xuất hiện tại quầy hay nhà ăn của nhân viên.
Bữa trưa của anh đều do trợ lý đến lấy đúng giờ mỗi ngày.
Nếu không có chỉ thị đặc biệt thì cơ bản nhà ăn chuẩn bị gì, anh ăn nấy.
Nếu ngày nào trợ lý không tới, đa phần nghĩa là anh không có mặt ở công ty.
Có khi trợ lý mấy ngày liền không đến, thì đó là anh đã đi công tác.
Nghĩ vậy, cô đặt ly cà phê đã pha xong lên quầy, nhẹ nhàng nhấn chuông trên bàn.
Người đàn ông đang bàn chuyện công việc bên kia đứng dậy, đi tới lấy cà phê.
Lúc này đã gần hai mươi ngày trôi qua kể từ khi Dương Thư bỏ trốn, anh vẫn chưa gửi cho cô bất kỳ tin nhắn nào.
Ngày hôm đó Đàn Ninh thức dậy lúc bảy giờ sáng, rèm cửa sổ màu trắng khẽ lay động dưới làn gió nhẹ, trong phòng vang lên tiếng chuông gió leng keng.
Đàn Ninh mơ màng, nhất thời không biết mình đang