Chương 20
phòng tối đen như mực, yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng tim mình đập.
Tất cả những gì xảy ra vừa rồi chỉ là một giấc mơ.
Anh vén chăn ra, quần vẫn còn đó, chỉ là thứ nóng bỏng kia quả thật vẫn đang cương cứng, dựng lềụ Nhưng anh..
Tại sao lại mơ thấy người phụ nữ của Dương Thư chứ?
Bên tai anh dường như vang lên tiếng chuông gió leng keng.
Mười giờ sáng, khi Bernt đẩy cửa bước vào, Nhan Xảo lập tức nở nụ cười "Vẫn như cũ chứ?
Mandheling à?" Mandheling là một loại cà phê được đặt tên để vinh danh người Mandailing, một nhóm dân tộc ở khu vực Batak.
"Đúng vậy." Nhan Xảo nghe vậy thì đi lấy ấm.
Bernt được coi là người đầu tiên Nhan Xảo quen biết ở Kibble.
Mấy hôm trước, Nhan Xảo nhặt được kịch bản của Bernt ở quán cà phê, cô quá tò mò nên tranh thủ lúc không có khách cầm lên đọc, đó là một bộ phim tài liệu chuyển thể từ tiểu sử của người nổi tiếng.
Cô đọc xong còn dán một tờ ghi chú lên trên, xin lỗi vì đã đọc mà không được phép và đảm bảo sẽ không tiết lộ nội dung, cuối cùng để lại một ý kiến từ góc độ khán giả.
Không ngờ vài ngày sau, người phụ trách bộ phận giao dịch bản quyền là Bernt đến hỏi cô "Cô có nhớ ai đã động vào kịch bản của tôi không?" Cô giật mình, lúc này mới xin lỗi, nói "Vì tôi tan làm lúc 2 giờ chiều hôm đó nên chỉ có thể để lại lời nhắn cho anh, là tôi." Bernt nghe vậy cười ha ha nói "Tôi không đến tìm cô gây rắc rối đâụ Thực ra chúng tôi đã xem kịch bản quá nhiều lần, ngày nào cũng nghiền ngẫm nên cũng sinh ra mệt mỏi về mặt thẩm mỹ.
Để người khác nhìn thử quả thật sẽ có cảm nhận mới, có thể đưa ra ý kiến hữu ích.
Trên thực tế, cả tôi và đạo diễn đều thấy đề xuất của cô rất hay, đã quyết định sẽ áp dụng." "Thật sao.." Nhan Xảo thấy vậy mắt sáng lên "Nếu có giúp được gì thì tốt quá." "À, tôi quên tự giới thiệu rồi, tôi là Bernt của bộ phận giao dịch bản quyền, cho một ly Mandheling đi.
Tôi nghĩ, nếu cô có thời gian, tôi có thể ngồi đây làm việc, biết đâu giữa chừng có vấn đề còn có thể hỏi cô nữa." Bernt không nói đùa, anh ấy thật sự mang máy tính xuống làm việc.
Nhan Xảo mỉm cười "Không dám nhận, tôi có thể giúp được đã là vinh dự của tôi rồi." Cứ như vậy, mấy ngày nay Bernt luôn ngồi ở quầy cà phê vừa uống cà phê vừa trò chuyện với Nhan Xảo.
"À đúng rồi, Nhan Xảo, trước đây cô làm gì?" Nhan Xảo đang pha nước nóng thì Bernt đột ngột hỏi.
"Tôi làm biên tập viên ở tòa soạn tạp chí." "Vậy sao cô lại đến đây làm nhân viên pha chế?" Nhan Xảo cười cười "Chuyện này nói ra thì dài lắm." Cô rót cà phê vào cốc, đặt trước mặt Bernt "Mời anh dùng." Bernt cảm ơn, cầm cốc cà phê lên nhưng dừng lại, ngẩng đầu nhìn Nhan Xảo "Nhan Xảo, cô có muốn đến bộ phận của tôi không?" Nhan Xảo nghe vậy, đôi mắt sáng lên "Tôi có thể đến à?" Làm ở bên quán cà phê không phải không tốt, chỉ là bộ phận giao dịch bản quyền của Bernt là bộ phận nghiệp vụ, hơn nữa còn là một trong những bộ phận nghiệp vụ cốt lõi, cô đã đến Kibble rồi, đương nhiên muốn tham gia bộ phận cốt lõi.
"Cô lo lắng điều gì à?" "Tôi sợ tôi làm không tốt, đến lúc đó lại gây thêm phiền phức cho anh." "Tôi có thể dạy và hướng dẫn cô, chuyện này cô