⬅ Trước Tiếp ➡

Xảo, đi vào trong với cô "Tình hình bên Dương Thư thế nào rồi?" "Công ty đã bị bao vây rồi ạ.
Chắc hôm nay cảnh sát sẽ đưa tất cả mọi người về thẩm vấn một lượt." "Thế à..
Vậy Dương Thư đâu rồi?" "Anh ấy đi rồi ạ." "Vậy thì tốt." Andrew nghe vậy thì gật đầu, lòng yên tâm hẳn.
Hai người bước vào phòng họp, Andrew đặt thùng giấy lên bàn, quay sang nhìn Nhan Xảo, trong ánh mắt hiện lên sự cảm kích "Nhan Xảo, chú thay mặt nhà họ Dương gửi lời cảm ơn cháu và cũng muốn nói lời xin lỗi với cháụ" Nhan Xảo chỉ khẽ cười, coi như đã hiểu "Xảy ra chuyện như vậy, Dương Thư làm như thế cũng là bất đắc dĩ, cháu hiểu mà." Tối qua, Nhan Xảo đột nhiên bị Dương Thư gọi đến văn phòng.
Lúc đó đã một giờ sáng, đèn trong phòng anh ta vẫn sáng choang, rèm cửa kéo kín mít.
Dương Thư ngồi trước bàn làm việc, vội vã lật tìm từng tập tài liệụ Thấy cô bước vào, anh ta lập tức đi tới "Nhan Xảo, anh nói ngắn gọn thôi, Tạ Tấn muốn xử lý anh, anh ta đã tìm được rất nhiều bằng chứng vi phạm của công ty.
Anh nhận được tin, sớm nhất là sáng mai khi đi làm, cảnh sát sẽ đến khám xét công ty, anh phải đi ngay.." "Đi ngay sao?" Nhan Xảo ngẩn người.
Cô cũng cảm nhận được tình hình khẩn cấp, nếu không Dương Thư đã không gọi mình đến công ty lúc nửa đêm nhưng bây giờ không phải lúc kể chuyện, chỉ có thể bắt lấy trọng điểm "Có phải có hiểu lầm gì không?
Tại sao Tạ Tấn lại muốn xử lý anh?
Anh vốn không liên quan gì đến anh ta mà " Theo lời Dương Thư nói thì Tạ Tấn là ông lớn trong ngành tài chính, đúng ra sẽ không thèm để mắt đến Dương Thư mới phải chứ.
Ánh mắt Dương Thư lảng tránh "Có một số chuyện, anh cũng không nói rõ ngay được.." Anh ta vừa nói vừa dặn dò việc chính "Tóm lại, bây giờ anh phải trốn đi, chiều nay anh đã đưa ba mẹ ra nước ngoài rồi.
Trong thùng này là hợp đồng bản quyền các dự án phim mà Y.net đã mua trong hai ba năm nay, anh đã bán hết rồi." Nhan Xảo nhìn thùng giấy mà Dương Thư đặt dưới đất.
"Em mang thùng này đi, sáng mai giao cho chú Andrew trước mười giờ giúp anh.
Chú ấy sẽ xử lý.
Nhất định phải chuyển đến đúng lúc, việc này liên quan đến sự an toàn của anh." Nhan Xảo ngẩn người "Chuyện nghiêm trọng đến vậy sao?" Dương Thư nghiêm túc gật đầu "Tốt nhất em cũng nên đưa bác gái sang Singapore tìm dì em để lánh tạm đi.
Anh sợ cảnh sát cũng sẽ tìm đến em." Nói rồi anh ta ôm Nhan Xảo vào lòng "Nhan Xảo, anh xin lỗi.
Anh không thể lo cho em được nữa, em phải tự chăm sóc tốt bản thân.
Những việc khác, sau này em sẽ biết thôi." Chính vì như vậy, hôm nay Nhan Xảo mới đến chỗ Andrew để giao tài liệụ Andrew thật sự rất quý cô gái điềm đạm, trưởng thành như Nhan Xảo.
Ngược lại, cháu trai của ông thì khác hẳn.
So với cô thì đứa cháu của ông chẳng khác gì công tử bột, dù không phải là kiểu ăn chơi trác táng nhưng cũng gần như thế.
Nó cứ nhất quyết chọn ngành tài chính, muốn kiếm tiền nhanh, không rõ đã đắc tội với ai mà đến mức phải bỏ trốn như vậy.
May mắn là ba mẹ Dương đã có bất động sản ở nước ngoài từ lâu, hai ông bà đã mua vé máy bay đi trước một bước.
Còn Dương Thư, lần này nó đi không biết bao giờ mới về nữa.
Về phần Nhan Xảo, nhìn thế nào cũng


⬅ Trước Tiếp ➡