⬅ Trước Tiếp ➡

của Dương Thư.
Đôi mắt hai mí rõ ràng của Đàn Ninh hiện ra trước mặt Nhan Xảo.
Dưới hàng lông mày rậm như lưỡi kiếm, ánh mắt anh vẫn coi như ôn hòa, mang chút vẻ thăm dò, nhìn chằm chằm vào Nhan Xảo.
Sóng mũi cao thẳng, dưới đó là đôi môi mỏng nhạt màu hồng.
Nhan Xảo bị mời quay lại vào năm phút trước.
Năm phút trước, cô định đi thì một người đàn ông vạm vỡ tiến đến gõ cửa kính xe cô "Cô gì ơi, làm phiền cô lên đây một chút được không?
Ông chủ tôi muốn gặp cô." Nghe vậy, lòng bàn tay Nhan Xảo rịn ra một tầng mồ hôi mỏng.
Cô biết rất rõ ông chủ mà đối phương nói tới là ai.
Còn chưa kịp nói gì, người đàn ông đã mở sẵn cửa xe, hoàn toàn không để cô từ chối.
Cứ thế, Nhan Xảo lại trở về công ty của Andrew lần nữa.
Lúc này, cảnh tượng bên trong công ty Andrew đã khác hẳn.
Trong phòng họp, thùng tài liệu mà Nhan Xảo mang đến ban nãy đã bị đổ hết lên bàn.
Mọi người đều mở máy tính, bận rộn nhập liệu, thẩm tra, đóng dấu, tính toán số tiền, động tác gọn ghẽ.
Trong lúc bận rộn, Đàn Ninh đứng bên cửa sổ, anh ấn một lá chắn của rèm cửa chớp xuống như đang nhìn phong cảnh bên ngoài.
"Đàn Ninh, cô ấy đến rồi." Đàn Ninh nghe vậy, chậm rãi quay đầu lại nhìn Nhan Xảo.
Andrew thấy Nhan Xảo quay lại thì thoáng khẩn trương, vội bước tới nói "Con bé không liên quan gì đến công ty của Dương Thư và cũng không phải là người của công ty Dương Thư đâụ" "Thật sao.." Đàn Ninh khẽ cười, quay sang Andrew, anh ngập ngừng "Andrew, có thể để tôi và cô gái này nói chuyện riêng một chút không?" Đàn Ninh không có thân hình vạm vỡ, giọng điệu ôn hòa, thậm chí khi nói chuyện còn mang theo nụ cười nhạt.
Nhưng anh cũng là kiểu người khiến người khác khó mở miệng từ chối.
Cứ thế, hai người chuyển sang phòng họp trống bên cạnh nói chuyện riêng.
Đàn Ninh biết Dương Thư có rất nhiều phụ nữ.
Anh từng gặp kiểu người nồng nhiệt, từng gặp kiểu tươi sáng hoạt bát nhưng chưa từng thấy kiểu này, mái tóc dài buộc gọn thành đuôi ngựa, gương mặt nhỏ nhắn, ngũ quan thanh tú.
Trên người mặc chiếc áo len màu trắng sữa giản dị và váy len xanh đậm.
Toàn thân toát ra vẻ an tĩnh, hiền hòa.
Kiểu phụ nữ này, khi còn đi học thì được gọi là "trong sáng ngoan ngoãn" còn khi trưởng thành lại trở thành hình mẫu "người vợ hiền gương mẫú.
Bây giờ Dương Thư thích kiểu phụ nữ này sao?
Anh cứ nghĩ chỉ có những gã nghèo khổ như anh mới thích dạng phụ nữ nhạt nhẽo như vậy chứ Đàn Ninh nghĩ rồi đứng thẳng người "Cô là ai?" "Nhan Xảo." "Vậy..
Cô là gì của Dương Thư?" Nhan Xảo không trả lời.
Nhưng câu hỏi này, dù cô không trả lời, Đàn Ninh cũng đoán được bảy tám phần.
Bởi chính cô là người mang hợp đồng tới, hơn nữa còn là loại hợp đồng liên quan đến số tiền bỏ trốn của Dương Thư.
Dù là thế nào thì cũng đủ chứng minh mối quan hệ giữa cô và Dương Thư không hề tầm thường, mà phần nhiều là..
Kiểu quan hệ trên giường.
Thật ra anh cũng không hứng thú gì với đám ong bướm bên cạnh Dương Thư.
Chỉ là nhìn cô gái này trông không giống người lanh lợi có thể xoay xở được rắc rối phía trước.
Anh quyết định tốt bụng cho cô một lời khuyên.
"Cô Nhan, cô biết Dương Thư có một cô bạn gái quen nhau mười năm, đã tính đến chuyện hôn nhân chưa?" Nhan Xảo khựng lại.
Trong giới xã giao, ai cũng biết Dương


⬅ Trước Tiếp ➡