Chương 7
Đàn Ninh nhíu mày, hơi dừng lại.
Là ảo giác của anh ư?
Sao trông cô lại có vẻ..
Vui mừng đến thế?
Chẳng lẽ anh lại trúng phải cái bẫy kỳ lạ nào rồi sao?
Nhưng nghĩ lại, một mình cô ấy thì làm gì được?
Không phải Đàn Ninh coi thường nhưng nhìn dáng vẻ thật thà kia, thậm chí anh còn hoài nghi nếu có ai bán cô đi, e rằng cô còn vui vẻ giúp người ta đếm tiền ấy chứ.
Thôi vậy Cuối cùng anh quyết định không để ý đến phản ứng kỳ lạ ấy, bỏ lại Nhan Xảo phía sau rồi xoay người, chậm rãi bước ra khỏi phòng họp.
Đàn Ninh vừa đi, sự hiện diện và áp lực khổng lồ trong phòng cũng biến mất.
Nhan Xảo thở phào nhẹ nhõm.
Thực ra, từ nãy đến giờ cô vẫn luôn căng thẳng.
Đừng nhìn dáng vẻ cô đối đáp qua lại với Đàn Ninh, thậm chí còn thuyết phục được anh nhượng bộ vừa rồi mà hiểu lầm.
Vốn dĩ cô giống hệt như vẻ bề ngoài ngoan ngoãn kia, từ nhỏ đến lớn cô luôn là kiểu người nghe lời, rất thiếu chính kiến.
Nghĩ đến đây, cô đè nén trái tim đang đập thình thịch, đứng dậy trở về nhà.
Trong căn nhà hai tầng nhỏ xinh giữa lòng thành phố, gió nhẹ lướt qua, khẽ rung chiếc chuông gió treo nơi cửa sổ tầng hai, phát ra tiếng leng keng trong trẻo.
Đây chính là nhà họ Nhan Hai năm trước, ba cô qua đời vì cao huyết áp, ra đi đột ngột.
Trong nhà chỉ còn lại hai mẹ con mẹ Nhan và Nhan Xảo.
Trước kia mẹ Nhan là giáo viên, nay đã nghỉ hưụ Sáng nay, sau khi tin tức được phát trên tivi, mẹ Nhan đi đi lại lại trước cửa sổ, vẻ mặt không giấu nổi sự lo lắng.
Nghe có tiếng cửa sân mở, bà vội chạy ra đón "Nhan Xảo, có chuyện gì vậy?
Mẹ xem tin tức trên tivi rồi, Dương Thư sao rồi?" Nhan Xảo nói ngắn gọn "Công ty có chút chuyện, bị điều tra rồi ạ." "Hả?
Chuyện này..
Rốt cuộc là sao?" "Cụ thể thì con cũng không biết, ba mẹ Dương Thư đều đã ra nước ngoài lánh nạn cả rồi." Ba mẹ Dương Thư và ba mẹ Nhan Xảo quen biết nhiều năm, có thể nói hai nhà có quan hệ nhiều đời.
Từ nhỏ đến lớn, với vẻ ngoài ngoan ngoãn, Nhan Xảo không thiếu người theo đuổi.
Thế nhưng, vì gia đình quản lý nghiêm khắc, cộng thêm tính cách đơn thuần, chỉ một lòng lo học hành, cô chẳng mấy khi để tâm đến những lời ong bướm.
Sau khi tốt nghiệp cấp ba, nhờ sự giới thiệu của hai bên gia đình, cô quen biết Dương Thư.
Khi Nhan Xảo sang nước ngoài học đại học, Dương Thư theo đuổi suốt một năm trời điện thoại quốc tế gọi không ngừng, có kỳ nghỉ là đến thăm cô, đủ mọi chiêu trò nhưng lại rất tôn trọng cô, chưa từng có hành động lỗ mãng.
Cuối cùng, sự kiên trì ấy đã khiến Nhan Xảo xiêu lòng, trở thành bạn gái của anh ta.
Thực ra, Nhan Xảo cũng không biết rốt cuộc Dương Thư đã làm gì khiến Tạ Tấn tức giận đến mức muốn ra tay với anh ta, chỉ có thể nói "Chuyện này nói ra thì dài lắm, cụ thể con cũng không rõ, mẹ đi Singapore tìm dì út một thời gian đi.
Đi ngay hôm nay." "Sao phải làm vậy?" "Phòng ngừa bất trắc." "Còn con thì sao?" "Con đi Vân Nam." "Sao lại đi Vân Nam?" Câu hỏi này lại khiến Nhan Xảo nhớ đến Đàn Ninh.
Đàn Ninh từng là bạn học đại học của Dương Thư, khi họ còn thân thiết, ngày nào Dương Thư cũng nhắc đến anh, hận không thể cùng mặc chung một chiếc quần.
Chỉ là sau khi tốt nghiệp đại học, Dương Thư về nhà tiếp