⬅ Trước Tiếp ➡
Hoắc Trường An sửng sốt hồi lâu, sau đó mới phản ứng lại, hai người này tháng sau sẽ về chung một nhà, cho dù Hứa Phỉ tiến vào cũng không sao. Hắn ta nhớ tới mục đích của mình trong chuyến này, hắng giọng, lúng túng nói: "Kỳ thật ta tới tìm Trang cô nương, là vì chuyện lúc trước của đệ đệ ta --"
Hứa Phỉ ho khan một tiếng, ngắt lời hắn ta: "Vậy lời nói vừa rồi của ngươi là có ý gì? Nói móc ta sao, ừm, ta không để bụng, ngươi và người đệ đệ kia của ngươi có chuyện gì thì cứ hướng về phía ta được rồi, đừng quấn lấy Liên Nhi nữa."
Trang Liên Nhi vén rèm lên, nghe thấy tiếng ho khan liên tục của Hứa Phỉ, lại chỉ nghe thấy mấy câu cuối cùng, nàng vội vàng tiến lên đỡ hắn, nôn nóng hỏi: "Huynh sao thế?"
"Ta không sao." Hứa Phỉ nói nhỏ, hai người nắm chặt tay nhau.
Hốc mắt hắn phiếm hồng, đâu giống người không sao? Trang Liên Nhi lại thấy dáng vẻ cao lớn thô kệch của Hoắc Trường An, nàng cả gan nói: "Ngươi và đệ đệ của ngươi đúng là không thể nói lý, còn bắt nạt một người bệnh? Hiện giờ hắn đã như vậy, các người có nhất thiết phải mở miệng châm chọc hay không?"
Hoắc Trường An nhăn mày, trong lòng cũng rất khó hiểu: "Chẳng qua ta chỉ khen hắn lúc trước đánh mã cầu--"
"Lúc trước! Lúc trước!" Trang Liên Nhi cắn chặt hai chữ này, rốt cuộc không còn lời gì để nói với hắn ta, nàng đỡ Hứa Phỉ đi tìm một thư phòng không người. Dần dần Hứa Phỉ không còn ho nữa, chỉ là sắc mặt vẫn đỏ bừng, lộ ra vẻ ốm yếu.
"Huynh sao rồi?" Nàng lo lắng mà nhìn hắn.
Hứa Phỉ kéo tay Trang Liên Nhi, thuận thế dựa vào ngực nàng, một lúc lâu sau, hô hấp mới vững vàng hơn một chút. Hắn ngẩng mặt lên muốn nói chuyện, sống mũi cao thẳng cọ qua cần cổ nàng, hơi thở ấm áp khiến hai chân Trang Liên Nhi mềm nhũn.
Mùi thuốc cổ quái kia lại xuất hiện.
Nàng không biết vì sao mình lại như vậy, Hứa Phỉ nhẹ nhàng ôm lấy eo nàng, thời điểm hai người đứng thẳng một lần nữa, hắn nói lời xin lỗi: "Dọa nàng rồi?"
"Có chút." Thấy hắn không sao, Trang Liên Nhi mới thực sự thở phào nhẹ nhõm: "Huynh không cần để ý đến người đó."
Hứa Phỉ cụp mắt: "Ta muốn đi vào tìm nàng, nhưng hắn không cho."
"Ta đang xin phu tử cho nghỉ học." Liên Nhi nhớ tới những lời hắn vừa nói ngoài cửa, nàng áy náy: "Thân thể huynh không tốt, hà cớ gì phải nói như vậy, nếu hai huynh đệ bọn họ thật sự quấn lấy huynh thì phải làm sao bây giờ?"
Hứa Phỉ nhìn vào mắt nàng, kể từ ngày sinh bệnh, đôi mắt đào hoa của hắn hiếm khi bị khiêu khích như thế, nghe xong lời nói của Liên Nhi, hắn chỉ mỉm cười đáp: "Không sao."
Hắn dừng một chút: "Nàng xin phu tử nghỉ học?"
"Đúng vậy, hai tháng." Liên Nhi bẻ đầu ngón tay: "Hiện tại đang là đầu tháng, mười sáu tháng sau mới thành hôn, chúng ta ở trong nhà tu dưỡng nửa tháng, chắc hẳn cũng đủ rồi."
Nhìn thân thể Hứa Phỉ ở trước mắt, Liên Nhi căn bản không có ý định viên phòng, tuy nhiên nàng cũng biết thành thân không phải chuyện nhẹ nhàng, nguyên một ngày đó hai người sẽ vô cùng mệt mỏi, bởi vậy nàng mới cảm thấy nên để Hứa Phỉ nghỉ ngơi nửa tháng.
"Chỉ nửa tháng?" Hứa Phỉ ngạc nhiên.
"Không đủ sao?" Liên Nhi chần chờ.

⬅ Trước Tiếp ➡