Hầu gia bề bộn nhiều việc, dù là Lạc Thu mới vào Hầu phủ một tháng, cũng đã phát giác, Hầu gia thường xuyên tới khuya mới hồi phủ. Lúc trước, phu nhân còn mong chờ cùng Hầu gia ngủ một chỗ nhưng thời gian dài, phu nhân có không chịu nổi liền ngủ trước.
Lạc Thu thậm chí có chút quen thuộc dạng ở chung bình đạm như vậy của Hầu gia cùng phu nhân.
Thẩm Ngọc Án gật đầu, hắn sớm đã đoán trước việc này, vừa muốn rảo bước tiến vào phòng, ánh mắt bỗng nhiên dừng lại một lúc, hắn xoay người đi về hướng khác, Lạc Thu kinh ngạc mà nhìn về phía hắn.
Thẩm Ngọc Án đi đến bên cạnh cửa sổ đang mở, dưới ánh nến lờ mờ trong phòng, bóng dáng nữ tử trên giường cũng ẩn ẩn không rõ. Hắn nhẹ nhàng đóng cửa, từ đầu đến cuối cũng không chút quấy rầy tới nữ tử.
Lạc Thu vẻ mặt hối hận, nàng ta khom lưng thỉnh tội
"Là nô tỳ sơ sẩy."
Hôm nay vừa dứt mưa, nếu không phải Hầu gia trở về, cửa sổ này liền sẽ mở một đêm, phu nhân từ trước đến nay lại sợ lạnh, đợi tới mai phu nhân tỉnh, khó có thể không khó chịu một phen.
Thẩm Ngọc Án liếc nhìn nàng ta một cái, không có trách tội, cảm xúc nhàn nhạt
“Lần sau không được tái phạm.”
Lạc Thu cúi thấp đầu, chờ Hầu gia vào trong phòng, nàng ta mới nhẹ nhàng thở ra, thẳng lưng lên, gió đêm thổi qua, khiến lưng nàng ta một trận lạnh lẽo.
Lạc Thu cũng không biết vì sao, Hầu gia tuy lạnh lùng, nhưng từ trước đến nay thưởng phạt phân minh, vào phủ được một tháng, Lạc Thu cũng chưa từng thấy qua dáng vẻ Hầu gia tức giận, nhưng khi đối mặt với hắn, Lạc Thu không có cách nào thả lỏng, cảm giác như có một loại áp lực vô hình đè nặng.
Lạc Thu không dám suy nghĩ lung tung, bên người Hầu gia có một người hầu, nhưng trong phòng, phu nhân đang ngủ, người hầu không thể tiến vào được, nàng ta đành dẫn người đi ra chỗ khác.
Thẩm Ngọc Án ở trong cung hai ngày một đêm, sớm đã rã rời, hắn vốn đã rửa mặt rất mau, thay một thân xiêm y sạch sẽ, đi về phía chiếc giường, chờ thấy rõ khuôn mặt nữ tử ở trên giường, nhất là khi ánh mắt rơi vào gò má nữ tử, ánh mắt Thẩm Ngọc Án hơi ngưng lại.
Thẩm Ngọc Án đưa tay, ngón tay thon dài lướt qua gương mặt Tô Thiều Đường, nhan sắc tựa Xuân Đào, vệt nước mắt khô đọng lại trên gò má nàng càng rõ ràng hơn.
Thẩm Ngọc Án rũ mắt, hắn không tiếng động mà thu hồi tay.
Hắn chỉ mới rời phủ hai ngày, Tô Thiều Đường chưa từng ra khỏi phủ, chuyện gì đã khiến nàng sinh ra cảm xúc dao động như vậy?
Thẩm Ngọc Án xoay người, cầm lên tấm khắn lụa đã ướt, trở lại mép giường lau mặt cho Tô Thiều Đường, sau đó đặt khăn lụa về chỗ cũ, rồi mới tắt đèn, nằm xuống nghỉ ngơi.
Giữa hàng lông mày Thẩm Ngọc Án có thể thấy được nét mệt mỏi, ngay sau khi hắn nằm xuống, rất nhanh liền đã ngủ say, chỉ mơ mơ hồ hồ cảm thấy trong lồng ngực mình có người lăn vào, hắn biết đó là ai, cho nên chưa từng mở mắt, một đêm...
Một đêm chưa từng an tâm ngủ.
Hôm sau giờ Mẹo, Thẩm Ngọc Án mệt mỏi mở mắt ra, hắn ngồi dậy, im lặng nhìn nữ tử một lát.