Cũng chẳng thể trách nguyên thân đi ăn trộm đồ ăn, thời đại này nhà nhà đều ăn không đủ no, nhà ai cũng không có cách nào để nuôi một đứa bé, cho dù là đào rau dại, vậy cũng phải chạy nhanh một chút, bẳng không ngay cả rễ rau cũng không thấy được.
"Haizzz~ Sầu quá đi~"
Trên người Ninh Tiểu Bạch không có đồng nào, trong nhà cũng đói meo, lẽ nào thật sự phải đi theo con đường cũ của nguyên thân, đi ăn trộm sao?
Không được không được! Trộm đồ...vậy cũng không phải không được, cậu chỉ trộm một chút, nếu như cậu thật sự chết đói, vậy chẳng phải là làm việc uổng công sao.
Khó mà sống sót~
Ninh Tiểu Bạch bưng bụng đói cồn cao, tâm tư dần dần bay xa, mí mắt không nhịn được đánh nhau mới chậm rãi ngủ thϊếp đi.
...
Sáng sớm Ninh Tiểu Bạch tỉnh lại, trời đã sáng choang, mặt trời đã treo rất cao, bên ngoài còn ầm ầm.
Ninh Tiểu Bạch dụi dụi mắt, kéo thân thể yếu ớt, hiếu kỳ đi ra ngoài.
...
"Đến rồi, đến rồi, đội trưởng trở về rồi. . ."
"Hị vọng nhóm thanh niên tri thức này đừng yếu ớt như nhóm trước, xuống ruộng thôi mà như muốn mạng vậy..."
"Đúng vậy, đúng vậy, ỷ mình là người thành phố, dung mạo xinh đẹp, như hồ ly vậy, quyến rũ đàn ông trong thôn làm việc cho mấy cô ta."
"Vậy còn không phải do bọn đàn ông ngốc kia..."
"Đám nữ thanh niên trí thức đến rồi, cô nhỏ giọng một chút, bọn họ mà nghe được, lại ầm ĩ."
Ngoài miệng nói không sợ, thanh âm lại nhỏ đi.
Nhìn mà Ninh Tiểu Bạch có chút buồn cười.
Nam chính Chương Kiến Lập là người trong nhóm thanh niên trí thức này, nữ chính là một thôn nữ trong đội.
Nữ chính Lý Thúy Anh là học sinh trung học duy nhất trong thôn, nam chính vừa đến thôn, khí chất tao nhã, tài hoa hơn người liền hấp dẫn cô.
Tính cách của cô mạnh dạn, thích liền theo đuổi, cô dũng cảm bắt đầu theo đuổi nam chính.
Một lần theo đuổi liền kéo dài 3 năm, nam chính bị cô cảm động, cùng cới cô, nam chính mặc kệ phản đối của người trong nhà, cắm rễ trong thôn, cùng nữ chính sinh thai long phượng, trải qua cuộc sống vô cùng hạnh phúc.
Bia đỡ đạn nguyên thân này, cũng chỉ tồn tại trong ký ức của nam nữ chính, trong sách cũng chỉ được nhắc đến hai, ba câu, nhưng chỉ tương đương như bia đỡ đạn.
...
Chờ chưa được một lúc, đội trưởng vội vàng đánh xe lừa trở về, trên xe còn có mấy thanh niên ngồi.
Ninh Tiểu Bạch nhìn sang, một chút liền đã xác định được, người thiếu niên đẹp trai nhất kia, nhất định chính là nam chính.
Có điều tất cả những thứ này đều chẳng liên quan gì đến cậu cả, cậu thừa dịp người trong thôn đều đang tham gia trò vui, nhanh chóng đi đào rau dại.
Ninh Tiểu Bạch chạy vào trong sân, xách một cái sọt tre nhỏ duy nhất trong nhà liền chạy vào trong núi.
Cậu không ngờ rằng, bóng dáng gầy yếu của cậu, bị Chương Kiến Lập vừa xuống xe lừa nhìn thấy.