(Ở hậu trường chân giao, bướm da^ʍ bị mài đến phun nướ© ŧıểυ, Niếp khả chủ động câu dẫn)
Niếp Khả cố kiềm nén du͙© vọиɠ, nước mắt lưng tròng đọng ở khóe mắt cố gắng biểu diễn hết mười mấy phút còn lại. Ánh đèn vừa tắt, cậu đỏ mặt cởi giày cao gót, chạy một đường đến sau hậu trường.
Dư Tỳ đã sớm ngồi ở hậu trường chờ tình nhân trong mộng. Dươиɠ ѵậŧ lớn dưới háng vẫn cương dựng đứng như cũ, hắn là người mắc bệnh nghiện tìиɧ ɖu͙©. Đối tượng hắn ảo tưởng để thủ da^ʍ đã xuất hiện rõ ràng trước mặt, dù là người đàn ông nào cũng không thể nhịn được.
Trên người Niếp Khả chỉ khoác mỗi cái áo khoác ngoài dài đến mắt cá chân, che đậy lại toàn bộ cơ thể tuyệt đẹp. Cậu nhìn một đống người đang bận rộn, phát hiện ra Dư Tỳ đang ngồi trên ghế tròn tỏa sáng chói mắt. Tim cậu đập thịch thịch thịch điên cuồng, chạy đến bên người đàn ông ấy.
"Tiên, tiên sinh...." Dư Tỳ nghe thấy âm thanh sợ sệt.
Hắn ngẩng đầu, hai người đối diện nhau.
Quá lâu, thực sự quá lâu rồi.
Dư Tỳ nhìn Niếp Khả chăm chú, người hắn nhớ bốn năm, lúc này đang đứng cạnh hắn. Dư Tỳ vội bật dậy, kéo Niếp Khả ấn lên tường trong hậu trường, cúi đầu hôn chính xác lên môi cậu!
"Ư...! Ư a..." Khuôn mặt Niếp Khả đỏ ửng, hai mắt mở to kinh ngạc. Người đàn ông khiến cậu bị nỗi nhớ hành hạ đến phát điên lúc này liếʍ hôn cậu theo cách vô cùng xâm lược. Hắn mυ"ŧ lấy đôi môi vui sướиɠ cùng nước miếng cậu, liếʍ lấy đầu lưỡi rụt rè tìm chỗ né tránh vì xấu hổ. Bàn tay vốn chống trên tường vòng ra sau gáy Niếp Khả, ấn đầu cậu về hướng mình, bàn tay khác trượt vào trong lớp áo khoác ngoài mở rộng, vuốt ve thắt lưng gợi cảm của cậu.
Những người xung quanh chứng kiến cảnh vũ công trưởng của họ bị một mỹ nam cao lớn đè lên tường cường hôn, còn bị hôn ra dáng vẻ rất hưởng thụ, đều tới tấp lộ ra những nụ cười bà tám, che miệng cười khúc khích. Chàng vũ nam 19 tuổi này đối xử vô cùng lạnh lẽo đối với những người theo đuổi, cũng không biết ai là người đàn ông may mắn đã bắt được lòng Niếp đại mỹ nhân của bọn họ.
"A a..... A.... Tiên sinh... Tiên sinh ơi..." Niếp Khả gần như mê say trong nụ hôn ướŧ áŧ này. Bàn tay to thô ráp của người đàn ông sờ soạng khiến cậu bật ra những tiếng rêи ɾỉ khó nhịn. Tay Dư Tỳ dùng thêm chút lực, thân thể tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ của Niếp Khả dính sát lên người hắn. Mùi thơm thoang thoảng trên người thiếu niên quả thật đã làm Dư Tỳ phát điên!
Póc... Hai đôi môi tách ra, chính giữa kéo ra một sợi tơ nước miếng thật dài, rơi xuống trên l*иg ngực phập phồng gấp gáp của Niếp Khả. Dư Tỳ thân hình cao to, vai rộng hông hẹp dùng một tay ôm Niếp Khả dán lên l*иg ngực hắn, mặt kề mặt, hơi thở nóng rực giao hòa.
Ánh mắt thằng bé này rõ ràng cũng giống mình, Dư Tỳ dán lên trán cậu, thử dò xét hỏi: "Em... em nhớ được tôi?"
Đôi mắt Niếp Khả sũng nước, cả người là màu hồng nhạt của động tình: "Tiên sinh... Tiên sinh cũng nhớ được em sao... ?"
Trong lòng Dư Tỳ phút chốc có pháo hoa nổ tung, hắn dụi đầu vào cổ Niếp Khả điên cuồng liếʍ mυ"ŧ. Thanh âm hắn trầm thấp, ẩn chứa sự run rẩy của nỗi sợ hãi cầu yêu thất bại: "Anh đã nghĩ rằng anh sẽ không còn gặp em nữa...."
Niếp Khả dịu dàng vuốt ve gáy Dư Tỳ, ngoan ngoãn ngửa cổ để mặc hắn trồng dâu tây xuống. Rõ ràng trước kia hai nguời còn chưa nói một câu với nhau, nhưng lúc này lại triền miên như người yêu đã thất lạc nhiều năm. Trong bốn năm này bọn họ đều thương nhớ tới người kia, ở trong đầu đã muốn cùng người đó đi hết cả đời.
"Em, em đã luôn rất muốn tìm thấy tiên sinh, nói cảm ơn tiên sinh." Niếp Khả ngửa cổ chật vật nói ra, " Nhưng em sợ sẽ làm tiên sinh thêm phiền phức, cho nên sáng hôm đó đã đi trước...."
"Em rất, rất muốn gặp lại tiên sinh... Nhưng vẫn luôn không tìm thấy...."
Dư Tỳ nâng đầu đối diện với Niếp Khả, bọn họ không ai đâm thủng lớp giấy kia, mà dùng cơ thể để biểu đạt nỗi khác vọng đối với nhau. Dư Tỳ nghĩ rằng, bây giờ không phải là thời gian thích hợp để bày tỏ cùng cậu, bọn họ lúc này gần giống như người xa lạ, hắn không muốn thằng bé này cảm thấy hắn lỗ mãng. Dư Tỳ nói thật nhỏ: "Anh họ Dư, Dư trong hằng năm dư thừa, Tỳ trong Ngọc Tỷ."
Hai tay Niếp Khả vẫn ôm cổ hắn, rụt rè trả lời: "Em tên Niếp Khả..."
Suy nghĩ của cậu thế mà lại tương phản với Dư Tỳ. Niếp Khả thật vất vả mới cùng hắn gặp nhau lần nữa, dù thế nào cậu cũng sẽ không lại để cho người đàn ông này rời xa cậu. Cậu Niếp nhát gan dễ xấu hổ đã đưa ra một quyết định to gan - cậu nhất định phải làm cho người đàn ông này thích cậu, giữ cậu lại, mặc kệ là dùng thủ đoạn không biết xấu hổ gì cũng được!
Bé Niếp Khả ngốc nghếch chủ động đưa đôi môi non mềm dán lên miệng Dư Tỳ, bàn tay run nhè nhẹ đi sờ lên cây hàng to đùng cứng ngắc dưới đáy quần hắn. Giọng nói cậu vừa ngọt vừa mềm: "Dư tiên sinh... Anh thật to, cứng quá, làm Khả Khả xấu hổ... rất muốn ăn..."
Dư Tỳ không thể nghĩ là thiếu niên hắn nhớ thương bốn năm lớn lên lại nóng bỏng như vậy. Tay Niếp Khả run rẩy kéo khóa quần Dư Tỳ xuống, dùng hai bàn tay non nớt mềm mại bao bọc cây thịt bự đang tỏa hơi nóng cách qυầи ɭóŧ.
Đôi mắt xinh đẹp của Niếp Khả khó nhịn nhìn Dư Tỳ đang đứng ngây người, cậu chà xát núʍ ѵú đã cứng lên cơ bụng hắn, hai đùi kẹp chặt ma sát nhau, nói ra những lời đòi mạng người ta: "Dư tiên sinh.... Phía dưới Khả Khả ướt lắm, thật khó chịu... Anh giúp em chút đi.... giúp em một chút thôi..."
Mọi người trong hậu trường đều bận rộn, cho dù môi trường làm việc là câu lạc bộ tìиɧ ɖu͙©, nhưng khi nghe thấy tiếng khóc kêu da^ʍ lãng của Niếp Khả trong góc, họ đều đỏ mặt tránh đi. Có một nhân viên đẩy một giá treo trang phục lớn, chằng chịt quần áo tới cản trả cho hai người, cố gắng không để cơ thể hai người họ bại lộ trước mặt người khác, làm cay mắt họ.
"Ư a! ! A a a a a! ! A a a Dư tiên sinh ~~ Dư tiên sinh nhẹ một chút! ! Lỗ bướm tê dại luôn rồi! Hức hức hức ~~ nhẹ một chút! ! Nhẹ một chút! !"
Thân thể Niếp Khả bị ép chặt lên tường, thịt vυ" mềm mại bị bàn tay lớn của người đàn ông nắm chặt. Giữa hai đùi cậu kẹp một cây dươиɠ ѵậŧ thô bự hơn 20cm. Cây hàng to đùng đáng sợ liều mình ma sát mép bướm nhỏ nằm giữa hai cánh hoa lớn mềm non. Toàn bộ mép l*и trong đều bị vạch ra bao vây lấy thân gậy, trên thân cây dươиɠ ѵậŧ bự vừa to mập vừa dài quấn đầy gân xanh chằng chịt, qυყ đầυ lớn cọ lên hộŧ ɭε nhạy cảm, làm cho thần kinh Niếp Khả bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ mãnh liệt. Cơn sướиɠ khoái ùa đến làm cho Niếp Khả chỉ có thể ngửa cố khóc kêu từng tiếng dâʍ ɭσạи.
"Không được, đừng mà hức hức hức.... Dư tiên sinh ~~~" Niếp Khả khóc đè lại bàn tay to đang điên cuồng chà đạp núʍ ѵú nhỏ của cậu, "Bướm nứиɠ tê quá ~~ tiên sinh ơi nhẹ một chút ~~ nhẹ một chút thôi ~~~~ "
Dư Tỳ như một con dã thú hứng tình, hắn không muốn ở chỗ này, chưa tỏ tình mà đã cᏂị©Ꮒ vào cái mông dâʍ đãиɠ của bé cưng, trước mắt chỉ có thể chà xát lỗ l*и da^ʍ nhỏ của Niếp Khả để dập lửa. Dư Tỳ dứt khoát dùng thắt lưng nắc lên, dươиɠ ѵậŧ lớn cứng ngắc mài l*и nứиɠ của Niếp Khả phún đầy nước. Mắt Dư Tỳ đỏ ngầu bóp vặn núʍ ѵú Niếp Khả, hung dữ chất vấn cậu: "Có tìm gã đàn ông nào cᏂị©Ꮒ bướm da^ʍ của em không?! Nói!!"
"Ư ư ư a a a! Ha a!!" Niếp Khả mất khống chế, cậu lắc đầu nguầy nguậy, kêu dâʍ đãиɠ: "Không có!! Chưa từng có ... ư ư... ư ư!! Chỉ cần Dư tiên sinh! ! Chỉ cần tiên sinh thôi... ha a a a a a! !"
Dư Tỳ còn chưa đυ. vào trong bướm cậu, cậu đã sướиɠ khoái đến như vậy, nếu sau này thật sự đυ. vào, có lẽ sẽ bị đυ. cho hỏng mất. Dư Tỳ nhìn Niếp Khả bằng ánh mắt mê luyến, hai tay dùng lực bóp chặt thịt vυ" cậu, hôn lên đôi môi đang rên da^ʍ không ngớt, vùi đầu nắc điên cuồng!
"Ư ư ư ư!! Ư ư ha ư ư ư!!!"
Bướm nứиɠ và c̠úc̠ Ꮒσα ngứa ngáy của Niếp Khả co rút phun ra thật nhiều nước, bị dươиɠ ѵậŧ lớn ma sát phun ra xung quanh, gốc đùi chảy xuống nước nhờn trong suốt, lỗ bướm lầy lội còn đang bị dươиɠ ѵậŧ bự chưa mềm chút nào chà điên cuồng. Nước da^ʍ trượt theo đường nét chân thon dài duyên dáng của cậu mà rơi xuống đất, trên mặt đấy rả rích lách tách đọng lại một vũng nước trong suốt nhỏ.
Trong góc hậu trường, liên tục suốt một giờ đều phát ra tiếng kêu da^ʍ mất khống chế cuồng loạn của Niếp Khả. Tiếng thân thể bạch bạch va chạm chỗ bướm non cùng tiếng nước lép nhép dươиɠ ѵậŧ ma sát phát ra, Niếp Khả chưa từng trải qua kɧoáı ©ảʍ ngập trời như vậy, thân thể mảnh mai mềm mại của cậu gần như muốn tan chảy thành những cánh hoa.
Hai người cùng triền miên đủ kiểu đa dạng ở hậu trường đến hơn hai rưỡi sáng, Dư Tỳ mới buông tha cho Niếp Khả đã bị chơi đến xụi lơ, dịu dàng nói muốn đưa cậu về nhà.
Cả người Niếp Khả mềm nhũn ngồi trên xe Dư Tỳ, nghĩ tới hình ảnh dâʍ ɭσạи mới nãy của bản thân, cả người cậu xấu hổ không chịu nổi. Cậu như một đứa bé làm chuyện sai, cúi đầu nắm góc áo, không dám nói chuyện cùng Dư Tỳ.
Dáng vẻ vừa rồi của mình chắc chắn đã làm Dư Tỳ nghĩ mình là một đứa dâʍ đãиɠ càn rỡ, Dư tiên sinh có thể sẽ chán ghét mình không.... Trong lòng Niếp Khả hết sức bất an, khóe mắt Dư Tỳ luôn chú ý đến những động tác nhỏ của cậu, bị dáng dấp xấu hổ nhỏ bé của cậu manh muốn ngất.
Nhà thuê của Niếp Khả ở một tiểu khu rất sạch sẽ, Dư Tỳ đỗ xe, nhìn về phía Niếp Khả, bầu không khí trong xe đột nhiên trở nên rất mập mờ.
Trong lòng Niếp Khả lúc này đang đấu tranh, không được, mình nhất định phải chủ động xuất kích thôi! Muốn giữ Dư tiên sinh ở lại đây!
Dư Tỳ đang đợi bé cưng để ý đến mình, đã nhìn thấy gương mặt xấu hổ ửng đỏ của Niếp Khả dưới ánh đèn lờ mờ, cậu rướn tới dựa lên người hắn.
"Niếp Khả?" Dư Tỳ nghi ngờ ôm thắt lưng cậu, cơ thể Niếp Khả cứng ngắc dựa vào l*иg ngực hắn, ngẩng đầu nhìn hắn bằng ánh mắt ngưỡng mộ, cưỡng ép bản thân mở miệng nói ra: "Muốn... muốn Dư tiên sinh hôn hôn em...."
Dư Tỳ quả thật bị cậu làm cho điên luôn rồi, hắn đè gáy Niếp Khả áp đến một nụ hôn sâu đến yếu hầu nóng bỏng cực độ, hôn đến khi Niếp Khả toàn thân nhũn ra.
Niếp Khả nắm lấy vải áo trước người Dư Tỳ, nói bằng âm thanh nho nhỏ: "Dư tiên sinh, ngay mai em đến nhà tìm anh chơi được không?"
Dư Tỳ nhìn cậu, có chút hơi khẩn trương, nếu như Niếp Khả đến nhà hắn, không biết sẽ lại làm ra chuyện quá đáng gì nữa. Dư Tỳ do dự vài giây mới nén xuống câu "Đương nhiên là được", hắn thấp giọng hỏi cậu: "Khả Khả muốn tìm anh chơi cái gì?"
Chỉ thấy Niếp Khả vừa xấu hổ vừa kiên định mà nhìn thẳng vào đôi mắt Dư Tỳ, trong miệng nói ra từng lời suýt nữa làm cho Dư Tỳ mất hết khống chế: "Em... em muốn theo đuổi anh!"