⬅ Trước Tiếp ➡
“Ha ha… Con mẹ nó! Thật phấn khích!” Theo hướng âm thanh đang cười nói, là Tạ Chí Dũng đang cầm một cái máy quay phim mà quay lại hình ảnh A Kiện đút cho ta liếʍ mυ"ŧ côn ŧᏂịŧ.
“Ha ha! Chí Dũng ca! Hắn hứng tình lên so với lão sư dâʍ đãиɠ hơn nhiều, khó trách Đại Vũ ca thích hắn như vậy. Hay ngươi cũng tới thử xem!” A Kiện phi thường thỏa mãn hưởng thụ cái khoang miệng ấm áp của ta đang hầu hạ dưới háng của hắn.
“Các ngươi…” Trong lòng ta muốn nói nhưng miệng bị côn ŧᏂịŧ A Kiện lấp đầy, chỉ có thể “ô ô” mà rêи ɾỉ.
“Thích bị côn ŧᏂịŧ to của học sinh chơi thế này sao? Côn ŧᏂịŧ to lớn này đã chơi lão bà ngươi, bây giờ đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn vào trong thân thể ngươi a. Ta thường ra thao trường huấn luyện, hương vị rất ngon đúng không? Ngày nào đó mà muốn ăn thì nói với ta! Ha ha!” A Kiện móc côn ŧᏂịŧ nửa mềm nửa cứng của hắn ra đặt ngay khóe miệng của ta, đắc ý cười, nói.
“…” Vì hưng phấn quá độ nên thân thể đặc biệt rất mệt mỏi, hai tay thì bị trói, tư thế mông nhếch cao lên ghé vào trên ghế sô pha, lỗ hậu còn khép khép mở mở, đầu đặt dưới háng A Kiện ở vị trí côn ŧᏂịŧ của hắn, mặc kệ cho tϊиɧ ɖϊ©h͙ dính nhớp của A Kiện dính đầy trên mặt của ta cực kì dâʍ đãиɠ.
“Vũ ca, hắn bị lão tử chơi tới nỗi nói không ra lời a! Không biết là do hiệu lực của thuốc hay là do hắn trời sinh dâʍ đãиɠ như vậy?” Nói xong, A Kiện lại kéo căn côn ŧᏂịŧ ướt nhẹp từ khóe miệng ta kéo lên trên mũi cọ cọ xát xát làm dính lên mặt ta vài tia không biết là nước bọt của ta hay là tϊиɧ ɖϊ©h͙.
“Thuốc chỉ có công hiệu mười phút mà thôi, mà da^ʍ tiện này đã hứng tình suốt một giờ, xem ra da^ʍ tiện này muốn ăn côn ŧᏂịŧ của lão tử a! Lão tử chính là thích lăng nhục những tên soái khí lại cường tráng như ngươi! Cảm giác đặc biệt thích, ha ha!” A Kiện nói xong còn thò tay nhéo nhéo lên ngực của ta.
“…” Ta chỉ có thể khéo mắt lại, chịu đựng lăng nhục mà khóe mắt nổi lên một tầng nước, không biết là do oán hận hay là xấu hổ.
“Vũ tử! Xem ra trước khi chúng ta tới các ngươi đã chơi vài lần đi? Côn ŧᏂịŧ A Kiện mới thế này mà đã khiến hắn thành bộ dạng này rồi, có muốn chúng ta đút đồ ăn ngon cho hắn không? “ Tạ Chí Dũng đem máy quay trong tay đưa cho A Kiện rồi nháy mắt với hắn, bảo A Kiện tránh ra.
“Đừng quá phận là được!” Đại Vũ mặt âm trầm, giọng nói lạnh lùng tựa hồ như đang kìm nén tức giận.
A Kiện thấy có điểm không thích hợp, liền bước lên phía trước ta hai bước.
“Ngươi nóng giận cái gì a? Vũ tử! Này là ngươi không đúng!” Tạ Chí Dũng bước tới nắm lấy tóc của, ấn đầu ta vào giữa háng của hắn.
“Không phải là chúng ta quá phận, mà là tiểu tử ngươi cũng keo kiệt quá đi. Vật ngon thế này mà ngươi phải chờ chúng ta nói ngươi mới cho a?”
“Ngô…” Bởi vì cả người không có sức lực lại đang bị trói, thậm chí ta còn muốn đi ngủ, ý thức phi thường yếu ớt nhìn sang Đại Vũ.
Lúc này ta chỉ có thể để yên tùy cho Tạ Chí Dũng bài bố, hi vọng cuối cùng giương mắt cầu cứu Đại Vũ. Ngươi đối với ta cũng giống như đối với Tiểu Quân sao?
“Còn Hoành a!” Tạ Chí Dũng quay đầu khinh miệt nhìn ta.
“Đại ân đại đức của ngươi ta đương nhiên nhớ rõ, lúc còn trong trường thường xuyên giúp ta trốn học. Bất quá, quan trọng nhất vẫn là lúc ở kí túc xá, khi ta chia tay bạn gái, ngươi đem lão bà của ngươi tặng cho ta chơi, ta vẫn không có quên nha!” Tạ Chí Dũng nâng đầu của ta lên ấn ấn vào bộ vị côn ŧᏂịŧ của hắn khiến ta không thở được nhưng lại ngửi được một mùi mồ hôi, mùi nướ© ŧıểυ rất nồng khiến đại não của ta tràn ngập hưng phấn, không tự chủ được mà vươn đầy lưỡi ra liếʍ liếʍ.
Ta chẳng lẽ là chó hoang thích thú mấy thứ dơ bẩn này sao?
Giờ phút này, nơi sâu nhất trong thanh tâm của ta có một loại ý thức xuất hiện! Ta biết giờ phút này bản thân ta muốn cái gì? Ta muốn có một căn côn ŧᏂịŧ hùng vĩ to lớn cắm vào cơ thể của ta.
“Nhìn thấy không? Chính là gậy thịt này đã đem lão bà ngươi chơi thành một con chó hứng tình, còn lắc lắc mông giống như ngươi bây giờ muốn lão tử bắt tϊиɧ ɖϊ©h͙ vào cơ thể hắn. Nếu hắn là nữ nhân thì đã sớm đẻ con cho lão tử!” Tạ Chí Dũng tà da^ʍ nói mấy câu này khiến thân thể ta cũng muốn bị hắn đạp dưới chân, muốn hắn đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ giống đực của hắn bắn vào trong thân thể ta, tẩy rửa linh hồn khô cằn của ta!
Không! Hắn là kẻ thù của ta, ta không thể cứ đắm chìm như thế này được.
Hắn là “bằng hữu tốt” của ta, sau lưng ta đem lão bà của ta mà chơi. Vừa nghĩ đến đây, ta liền tỉnh táo vài phần, phẫn nộ mà trừng lớn hai mắt nhìn hắn.
“Lão bà của ngươi đêm đầu tiên thừa lúc lão tử uống say, lén lút liếʍ gậy thịt của lão tử khiến lão tử thật sảng khoái. Kết quả sau đó còn đem gậy thịt của lão tử liếʍ sạch sẽ không sót một giọt tϊиɧ ɖϊ©h͙ nào. Sau này chỉ cần lão tử ngủ lại kí túc xá, ta đều dùng cây gậy thịt to lớn này đút hắn ăn a. Ngươi nói lão tử nghe xem, hương vị gậy thịt lão tử như thế nào? Hử?”
Tạ Chí Dũng một chút cũng không thả đầu của ta ra, ta chỉ có thể giãy giụa, ô ô mà rêи ɾỉ.
“Ngươi mẹ nó! Đủ rồi!” Đại Vũ đập một cái xuống bàn, đè thấp lửa giận, lạnh lùng nói.
“Tắt máy quay của ngươi đi! Động thử đến Hoành một chút nữa ta xem!” Ta tâm khẽ run lên, Đại Vũ đang bảo vệ ta?
“Ngươi có ý gì?” Tay Tạ Chí Dũng đang nắm tóc ta có chút thả lỏng, mặt ta liền rời khỏi háng của Đại Vũ, há to miệng hít thở không khí.
“Ngươi ý muốn vì hắn mà qua cầu rút ván?”
“Ta nói NGƯƠI! THỬ! ĐỘNG! TỚI! HOÀNH! MỘT! LẦN! NỮA! XEM!” Đại Vũ tay nắm chặt lại thành quyền, cánh tay nổi lên gân xanh, gằn mạnh từng chữ nói.
“Hảo! Ngươi được lắm! Vũ tử, ta hiểu ý ngươi rồi!” Tạ Chí Dũng thấy tình hình đang căng thẳng, mặt có chút biến sắc, nhưng một điểm chột dạ cũng không có mà âm hiểm nói.
“A Kiện! Chúng ta về! Trò hay chưa kết thúc đâu, ngươi cũng đừng quên những gì ngươi đã nói lúc nãy!”
Nói xong, Tạ Chí Dũng xoay người rời đi, A Kiện cũng vội vàng mặc quần áo vào. Hai người một trước một sau lần lượt rời đi.
Ta im lặng không nói gì, Đại Vũ cũng không nói gì, ta vẫn cứ duy trì tư thế dâʍ đãиɠ như vậy, suy yếu nhìn Đại Vũ. Dưới ánh đèn mờ mờ, tuy rằng không nhìn thấy vẻ mặt của hắn nhưng ta vẫn cảm thấy hắn đối với ta là đau lòng.
Qua một hồi lâu… Cũng không biết là lâu bao nhiêu… Hai người cứ im lặng như vậy nhìn đối phương…
Sau đó, ta cảm giác mí mắt của mình rất nặng… Ở trong mộng, ta mơ thấy mình đang đứng trước một biển hoa rộng lớn, phía đầu bên kia có một người cũng đang đứng đó. Ta bước gần đến bên cạnh người đó, ngay khi ta vừa đưa tay muốn chạm vào lưng hắn thì hắn đột nhiên nhảy xuống biển. Ta cuống cuồng chạy lên lại phát hiện nước biển sâu thăm thẳm vô cùng tận.
Mở mắt ra liền nhìn thấy ánh nắng đang rọi vào mắt, nhìn sang cái đồng hồ bên cạnh, đã là 11 giờ trưa.
Đầu vẫn còn có chút đau, cả người cũng đau nhức nhưng tinh thần thì rất tỉnh táo. Đột nhiên trong đầu nghĩ tới sự tình tối hôm qua. Đúng rồi, Đại Vũ! Đại Vũ đâu rồi?
Trong phòng bếp phát ra tiếng “xèo xèo”, ta lập tức nhảy xuống giường đi tới phòng bếp. Đại Vũ cuối cùng cũng cứu ta, ta không quản cái gì nữa, chỉ hi vọng muốn biết lí do.
Đi ra phòng khách liền nhìn thấy trên bàn có vài món ăn đang bốc khói nghi ngút, có người ở nhà? Đúng rồi, cả một đêm qua Đại Vũ đều chăm sóc ta. Nhìn nhìn đồ ăn trên bàn, trong lòng ta nổi lên một trận cảm động.
“Hoành? Dậy rồi?” Tiểu Quân đứng ở cửa phòng bếp, trong tay còn đang bê đồ ăn, tràn ngập kinh hỉ nhìn ta.
“Tiểu Quân? Sao lại là ngươi?” Ta rất ngạc nhiên, lại có điểm thất vọng.
“Làm sao vậy? Chẳng lẽ ngoài ta còn có ai à?” Tiểu Quân đối với phản ứng của ta có chút giật mình.
“Không… Không có gì… Ngươi không phải nói rằng về nhà mẹ một thời gian sao?” Ta cũng hiểu được phản ứng của mình có chút khác thường, hết thảy đều đột ngột khiến ta có chút tự hỏi.
“Bởi vì rất nhớ ngươi cho nên mới trở về cho ngươi kinh hỉ a? Không chào đón ta quay về sao?” Tiểu Quân buông dĩa cà tím xào xuống, vòng tay ôn nhu ôm cổ ta.
“Lúc ở nhà sợ ngươi không ăn uống tốt, cố ý quay về làm món cà tím xào ngươi thích ăn nhất cùng với tương đậu nành đen a”
Thật sự vì nhớ ta mà trở về? Ngươi thật sự quay về nhà mẹ? Còn muốn gạt ta tới khi nào, ta vừa nghĩ tới Tiểu Quân trong điện thoại cầu nam nhân chơi hắn, trái tim liền có chút nguội lạnh. Hình ảnh dâʍ đãиɠ kia của hắn phảng phất xuất hiện trước mắt ta, nhưng người đang đứng trước mặt ta lại không có chút điểm nào giống như bị côn ŧᏂịŧ của nam nhân lăng nhục qua, vẻ mặt đầy tươi tắn làm người khác muốn thương yêu.
“Sáng nay vừa trở về, nhìn ngươi dọn dẹp nhà cửa thật sạch sẽ, xem như là thương cho ngươi mà ta còn nấu canh nấm tiên ngươi thích uống nhất!” Tiểu Quân mặt đầy tươi tắn, lộ ra nụ cười tươi như thiên sứ, buông cổ ta ra đem tác phẩm mà hắn mất cả buổi sáng triển lãm cho ta xem.
Ta âu yếm nhìn Tiểu Quân mà trong lòng không khỏi chua xót. Ngày hôm qua Tiểu Quân hết để nam nhân ôm ấp, sờ soạn lại còn dùng dưa chuột tự chơi. Địa phương kia không biết bị bao nhiêu nam nhân đùa bỡn, cưỡиɠ ɧϊếp?
Nhưng tất cả đều lo do hắn tự tạo nên, nếu hắn không phải sau lưng ta cùng Tạ Chí Dũng khốn nạn kia vụиɠ ŧяộʍ, nếu không phải hắn vì thèm thuồng gậy thịt thô to kia mà đem lỗ hậu dâng lên cho Tạ Chí Dung cùng A Kiện chơi thì làm sao bọn họ lừa hắn từ lương thiện đến thành dâʍ đãиɠ như vậy.
Tất cả ngày hôm nay đều do hắn tự làm tự chịu. Nghĩ tới đây, ta thật không biết nên nói cái gì với hắn!
“…” Ta không nói chuyện, chỉ yên lặng nhìn con người trước mắt này, vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
“Ngươi làm sao a? Có phải ta không tốt hay không? Khiến cho ngươi giận ta?” Tiểu Quân thấy ta không nói gì, mắt liền ướŧ áŧ vài phần khiến ta nhìn thấy rất đau lòng.
“Không có! Chỉ là cảm giác ngươi gầy đi mà đau lòng!” Tuy rằng ta biết hắn mấy ngày nay chỉ ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ nam nhân cùng với côn ŧᏂịŧ thế nhưng vì ta mà tỉ mỉ chuẩn bị đồ ăn khiến ta có chút cảm động.
Ta nghĩ mình khi làʍ t̠ìиɦ cũng hắn chắc không đủ thô bạo mới không mang lại kɧoáı ©ảʍ cho hắn cho nên hắn mới trúng bẫy của Tạ Chí Dũng mà trở thành nô ɭệ tìиɧ ɖu͙©.
“Tiểu Quân! Cám ơn ngươi! Mặc kệ ngươi có làm chuyện gì không tốt đi nữa ta cũng không quan tâm, ta đều yêu ngươi! Rất yêu ngươi!” Ta biểu tình có chút kích động thế nhưng không biết vì cái gì, trong đầu lại hiện lên hình ảnh ôn nhu của Đại Vũ!!!
Tiểu Quân môi mấp máy nhè nhẹ run, tựa hồ như muốn nói cái gì nhưng lại không thể thốt ra làm cho người ta thấy thương tiếc.
Ta lấy tay nâng mặt hắn, thâm tình hôn xuống.
“Ân!” Tiểu Quân rêи ɾỉ nhẹ một tiếng, sau đó gắt gao ôm lấy lưng ta.
Nhưng giờ phút này, hình ảnh Đại Vũ xoay người rời đi lại hiện lên trong đầu ta, ta bị làm sao vậy?
“Ngươi ăn chút gì trước đi!” Tiểu Quân ôn nhu nói với ta, vì thế chúng ta chuyện gì cũng không có xảy ra mà ngồi xuống ăn cơm.
Thực ra ta có rất nhiều nghi vấn muốn làm rõ.
Những lời Tạ Chí Dũng nói hôm qua có ý gì? Còn có sự tình gì xảy ra trong lúc ta ngủ bên cạnh Đại Vũ?
Ta chỉ muốn hỏi Đại Vũ “Ngươi thật sự thích ta sao?”
Càng kì quái là mấy ngày nay ta thường xuyên nghĩ tới Đại Vũ, nghĩ tới bờ vai rộng của hắn, nghĩ tới tấm lưng rắn chắc của hắn, nghĩ tới đôi chân thô dài của hắn, bờ mông căng đầy, còn có nụ cười có chút thô bỉ kia nhưng lại mang chút trẻ con.
Có đôi khi đi tắm, lúc chà xát sữa tắm mà không tự chủ được vạch bộ vị cúc hoa ra mà nhớ tới hắn cùng với khí tức trầm thấp mạnh mẽ của hắn phả ở bên tai của ta. Lỗ hậu thời điểm kẹp chặt lấy côn ŧᏂịŧ của Đại Vũ cảm giác rất thoải mái. Còn có tám khối cơ bụng rắn chắc hiện lên khi hắn dùng lực thao ta.
Ông trời a! Ta có nghe nói hội chứng Nhớ lại lần đầu tiên, vô luận là thống khổ cỡ nào, khó chịu cỡ nào nhưng cảm giác kia sẽ theo thời gian mà tăng lên. Ban đầu ta không tin vào loại cảm giác này nhưng hiện tại càng ngày càng cảm giác rất chân thật.
Ta ở nhà nghỉ ngơi vài ngày, hôm nay rốt cuộc cơ thể cũng tràn đầy sức sống. Ta muốn đi tìm Đại Vũ trò chuyện chém gió, muốn hỏi hắn vài nghi vấn.
Vì cái gì mà Tạ Chí Dũng nói hắn qua cầu rút ván, vì cái gì mà Đại Vũ muốn đem ta cho A Kiện chơi?
Vì cái gì mà cho ta uống thuốc?
Vì cái gì… mà nói thích ta?
Ta cố ý chờ tới 9 giờ tối, đây là thời điểm đội thể thao tan học, vừa vặn có đủ thời gian để hỏi hắn mấy chuyện này. Nhưng khi ta tới tìm hắn lại gặp phải học trưởng, hắn nói Đại Vũ mười phút trước có một nam sinh trung học tìm hắn, đã đi ra phía công viên bên kia.
Nam sinh trung học? Từ khi quen biết Đại Vũ cho đến nay chưa từng thấy hắn tiếp xúc với học sinh trung học nha! Mặc kệ thế nào, ta vẫn đi tìm hắn.
Ta đi về phía công viên nằm cạnh sân tập thể dục, đây là một công viên tương đối khó nhìn thấy, bình thường chỉ có buổi sáng có vài lão giáo sư tới đây tản bộ nhưng đến buổi tối tuyệt nhiên sẽ không có ai lai vãng tới. Nếu muốn nói chuyện phiếm thì địa phương này là nơi tốt nhất, ta vòng qua hàng cây đại thụ đi thẳng vào trong.
Quả nhiên đi không bao xa liền nhìn thấy có bóng dáng người, trong lòng càng lúc càng hiếu kì thúc giục, ta cẩn thận nhẹ nhàng bước chân, đi gần tới đó. Bên tai liền truyền tới âm thanh “ba ba ba” vang lên, ta đương nhiên biết đây là âm thanh gì!
“Lại sâu một chút… A… Thật thích… Ngươi thật mạnh a… A… Thật là lợi hại”
Một nam nhân mười bảy mười tám tuổi đang rêи ɾỉ, thanh âm này ta nhớ rất rõ, là tiếng của A Kiện.
Lại nhìn sang dáng người đang cúi mà thao hắn, thân thể ngăm đen kia, tóc húi cua ngắn ngủn, thân hình cường tráng, chính là Đại Vũ!!!
Ta toàn thân cứng ngắc, chậm rãi tìm một bụi cỏ nấp vào.
Côn ŧᏂịŧ to lớn ngăm đen kia của Đại Vũ liền xuất hiện trong đầu óc ta! Thật xấu hổ a!!!
Hình ảnh trước mắt khiến máu huyết của ta có chút đông cứng, cách đó không xa là Đại Vũ thân thể trần trụi, da thịt ngăm đen cường tráng, thân dưới chỉ có một đôi giày thể thao, hai đùi ếch to lớn tráng kiện tách ra hai bên đứng thẳng người, hai tay giữ chặt eo A Kiện, bờ mông rắn chắc đong đưa mà thao A Kiện!!!
“Quay lại đây, mυ"ŧ côn ŧᏂịŧ cho lão tử” Đại Vũ mặt đầy thỏa mãn rút côn ŧᏂịŧ ngăm đen ra, kéo theo một tia tϊиɧ ɖϊ©h͙ đặc sệt, lạnh lùng cúi nhìn A Kiện.
Một nam nhân dương quan soái khí như A Kiện quỳ trên bãi cỏ, mặt hướn vào háng Đại Vũ, hai tay ôm lấy bờ mông rắn chắc của Đại Vũ giống như cố gắng đem côn ŧᏂịŧ thô to ngăm đen của Đại Vũ ngậm vào hết trong miệng.
“Mẹ nó! Xú tiểu tử, ngày đó nhìn ngươi là một nhi tử soái khí ngoan ngãn, có phải bị Tạ Chí Dũng chơi qua nên mới nghe lời hắn như vậy? Mau há miệng liếʍ vào cho lão tử!”
Côn ŧᏂịŧ của Đại Vũ thật sự rất lớn, vô luận A Kiện há to miệng như thế nào cũng đều ngậm vào không hết. Gương mặt tuấn tú đi qυყ đầυ nong lên làm cho biến dạng đi một chút.
“Ngậm sau vào một chút nữa! Chính là như vậy!! Mẹ nó! Thật ngoan!” Đại Vũ giống như đang cổ vũ cho A Kiện.
“Ô ô… Đại Vũ ca… Ca… Như vậy… Đúng không?” A Kiện chỉ có thể nói bằng giọng mũi. Chất lỏng không ngừng từ trong khóe miệng trào ra, chảy từ cổ xuống tới bờ ngực, thập phần da^ʍ mĩ.
A Kiện biểu tình say mê giống như con chó nhỏ đượcchủ nhân tán thưởng mà ra sức liếʍ.
“Ăn ngon lắm sao? Nhi tử ngoan!” Đại Vũ thấy A Kiện thật sự cố gắng hết sức, liền đem hai chân tách ra, nâng thắt lưng đem côn ŧᏂịŧ trong miệng A Kiện rút ra, tϊиɧ ɖϊ©h͙ trơn nhầy ươn ướt dính từ hai túi thịt tròn phía dưới dính lên trên qυყ đầυ, từ trong miệng A Kiện kéo ra một tia tơ dài trong suốt, không biết là nước bọt của A Kiện hay là dâʍ ɖị©ɧ của Đại Vũ.
“Ác… Ăn rất ngon…” A Kiện nhu thuận phu côn ŧᏂịŧ Đại Vũ ra, còn vươn đầu lưỡi liếʍ liếʍ qυყ đầυ Đại Vũ, một bên vừa liếʍ một bên trả lời.
“Nói! Vẫn là thích bị Tạ Chí Dũng chơi đúng không? Vẫn là thích côn ŧᏂịŧ to lớn của ca ca chơi ngươi tới sướиɠ đi?” Đại Vũ đem côn ŧᏂịŧ lại gần mặt của A Kiện, A Kiện nhu thuẩn ngẩng đầu, vươn lưỡi ra liếʍ lên qυყ đầυ của Đại Vũ.
“Ân.. Là côn ŧᏂịŧ của Đại Vũ ca ca ăn ngon, đặc biệt vị rất nồng, ăn rất ngon…”
“Nhi tử ngoan! Lão tử hỏi ngươi, Tạ Chí Dũng đem tư liệu mà hắn hạ thuốc lão tử để chỗ nào?” Đại Vũ một bên hưởng thụ A Kiện đang liếʍ côn ŧᏂịŧ cho hắn một bên mệnh lệnh hỏi.
“Xin lỗi Đại Vũ ba ba! Nhi tử ngoan cũng không biết! Tạ Chí Dũng cũng không có nói về mấy tư liệu này với ta!” A Kiện chu miệng liếʍ liếʍ dâʍ ɖị©ɧ đang chảy ra trên qυყ đầυ Đại Vũ, hai mắt nhắm chặt, giống như đang hưởng thụ một thứ bảo bối trân quý.
“Chơi chết con mẹ ngươi! Tiểu da^ʍ tiện! Có phải nghĩ tới Tạ Chí Dũng, không muốn bị lão tử điều giáo đúng không?” Đại Vũ đột nhiên lui về phía sau một bước.
A Kiện đột nhiên cảm xúc mất đi côn ŧᏂịŧ thô to đang liếʍ liền phản ứng quỳ lên phía trước một bước, miệng hướng qυყ đầυ Đại Vũ tiến sát lại nhưng Đại Vũ lại tiếp tục lui về sau.
“A… Đại Vũ ca ca, tiểu da^ʍ tiện không dám lừa Đại Vũ ca ca, thật sự là da^ʍ tiện không biết, nếu ba ba muốn nhi tử giúp Đại Vũ ca ca tìm xóa, chỉ cần Đại Vũ ba ba rút ngắn thời gian điều giáo nhi tử được không? Đừng biến nhi tử thành chó hoang” A Kiện lại quỳ lết lên phía trước, vẫn hướng về phía côn ŧᏂịŧ Đại Vũ.
Ta trốn ở bụi cỏ đằng xa cũng đang cương cứng, lúc A Kiện mυ"ŧ côn ŧᏂịŧ lớn của Đại Vũ, ta giống như ngửi được mùi vị nơi khố hạ Đại Vũ, mùi vị nồng đậm của giống đực, mùi mồ hôi hỗn tạp cuồng dã.
Ta cởϊ qυầи móc dươиɠ ѵậŧ ra, nhanh chóng mà tự thao lộng dươиɠ ѵậŧ chính mình. Thật khiến cho người ta hưng phấn, thế nhưng cái dươиɠ ѵậŧ mà A Kiện đang mυ"ŧ kia, ta từng ngậm qua nó. Nhưng hôm nay lại chỉ có thể lén lút rình ở trong này mà xem người khác có được nó.
“Ngoan! Nói đi, ngươi muốn lão tử thưởng cái gì?” Đại Vũ vỗ vỗ mông A Kiện mấy cái.
“Cám ơn ba ba! Nhi tử ngoan muốn ba ba hảo chơi ta!”
“Ba ba đem nhi tử ngoan chơi tới “bắn nướ© ŧıểυ” được không a?” Đại Vũ tà khí cố nhấn mạnh ba chữ “Bắn nướ© ŧıểυ”.
“Chơi tới bắn nướ© ŧıểυ? Ta… Ta chưa có thử qua… A… Thế nhưng… Nhi tử… Cám ơn ba ba… Bị ba ba chơi tới tiểu ra, A Kiện thật sự rất hạnh phúc…” A Kiện càng hưng phấn.
“Da^ʍ tiện! Đem mông tới!” Đại Vũ ra mệnh lệnh nói.
“Ân… Là như thế nào sao?” A Kiện khom lưng 90 độ, tự động tách mông ra.
Đại Vũ không nói lời nào liền nâng eo thẳng tắp cắm vào, lỗ hậu ẩm ướt, trơn tru khiến cho Đại Vũ càng thuận lợi.
“A!” Đại Vũ hai tay dùng sức đem A Kiện nâng lên, tư thế giống như Đại Vũ đang “ru tiểu” A Kiện vậy.
“A.... Tư thế này… A… A… Thật xấu hổ… A… Bên trong… Thật đầy…” A Kiện loạn giọng rêи ɾỉ.
A Kiện lúc này đã biến thành một tiểu hài tử bày ra một tư thế cực kì dâʍ đãиɠ bị Đại Vũ thao, hai cái đùi bị tách ra hai bên, khoát lên hai cánh tay tráng kiện của Đại Vũ. Thân thể thì kề sát cơ ngực nóng hổi của Đại Vũ, lộ hậu thì ngậm côn ŧᏂịŧ tráng kiện của Đại Vũ, vẫn còn dư ra một đoạn a.
“Chơi chết ngươi!… Mẹ nó!... Thích chết lão tử!... Chơi nát cái lỗ hậu của ngươi!” Đại Vũ cuồng thao một trận, tư thế này càng khiến cho Đại Vũ mỗi một phát đều có thể đâm vào tận cùng bên trong lỗ hậu của A Kiện.
“A… A… A… Ba ba… Lỗ hậu của nhi tử ngoan không thoải mái… Về sau mỗi ngày đều để cho ba ba chơi được không?... Ba ba… Về sau ba ba đều phải cấp nhi tử ngoan đi tiểu như vậy… A…Muốn bị chơi hỏng… Muốn bị chơi bắn… A… Muốn bị chơi đến đi tiểu… Đại Vũ ba ba... Thật lớn… Đại Vũ ca ca… Chơi chết… Ta… Chơi ta tới bắn tiểu… A…” A Kiện dục tiên dục tử rên to.
“Muốn tiểu thì tiểu đi a bảo bối! Không cần nín!” Đại Vũ đắc ý cười, tốc độ đưa đẩy cũng nhanh hơn, đồng thời ta cũng bộ lộng dươиɠ ѵậŧ càng nhanh.
“Ân… Không cần, ta không cần… Thật xấu hổ a… Nhưng… Thế nhưng… mặt sau thật sướиɠ… Đâm đến mức muốn bắn tiểu… A… Đâm vào a… A… Muốn tiểu…”
“Mau tiểu đi! Nhi tử, lão tử cũng muốn bắn! A…” Đại Vũ ngữ khí gấp gáp đồng thời hạ thân càng lúc càng dùng lực, mỗi một phát đều cắm A Kiện a a mà kêu rên.
“Tiểu… Ba ba… Của ta… Nam nhân… Của ta… Chủ nhân… Của ta… Ta tiểu… tiểu… Cũng muốn… bắn…” A Kiện hai tròng mắt đột nhiên trắng dã, hai tay vòng ra sau ôm lấy cổ Đại Vũ, toàn thân căng cứng, côn ŧᏂịŧ to lớn hơi đen đen bắn ra chất lỏng vàng óng ánh, cũng không rõ là tϊиɧ ɖϊ©h͙ hay là nướ© ŧıểυ hay là cả hai.
Ta đồng thời cũng cao trào mà bắn tinh, giống như Đại Vũ hiện tại đang thao tiểu ta chứ không phải thao A Kiện!
Cái gì… Ta lúc nào… lúc nào… muốn bị Đại Vũ thao tiểu một lần a?
“Ân… Ngô…” A Kiện thở phì phì phò phò, hưởng thụ cảm giác thỏa mãn sau khi cao trào, nằm trong lòng Đại Vũ giống như một con mèo nhỏ.
“Muốn lão tử về sau chơi ngươi tiểu ra phải nghe lời lão tử, không được gây rắc rối cho Hoành!” Đại Vũ ôn nhu hôn lên bả vai A Kiện, thong thả buông A Kiện xuống đất.
“A” A Kiện kinh hô một tiếng.
Một tiếng “Oạch” vang lên, côn ŧᏂịŧ thô to cường trắng ngăm đen của Đại Vũ trượt ra khỏi lỗ hậu A Kiện, lỗ hậu A Kiện liền chảy ra một dòng tϊиɧ ɖϊ©h͙ trắng khiến cho ta rất ghen tị a.
“Ân… Đại Vũ ba ba, nhi tử ngoan đã biết!”
Ta nhanh chóng mặc lại quần, lặng lẽ li khai rời khỏi công viên vì sợ bị bọn họ nhìn thấy.
Dọc đường đi, tâm tình ta vô cùng phức tạp, những lời của Đại Vũ vẫn còn vang vọng bên tai của ta, Đại Vũ từng bị hạ thuốc? Nhưng trên tay Tạ Chí Dũng còn có băng ghi hình, hơn nữa Đại Vũ nói bọn họ không được tìm ta gây phiền toái.
Rốt cuộc trong mấy ngày ta ở nhà nghỉ ngơi đã xảy ra chuyện gì?
Di động đột nhiên đổ chuông, là tin nhắn của Tạ Chí Dũng!
“Hoành thân ái! Nếu ngươi không muốn chúng ta phát tán hình ảnh tư thế dâʍ đãиɠ của Tiểu Quân cho mọi người xem thì ngày mai 5 giờ chiều, đem Tiểu Quân cùng với ngươi tới nhà ta gặp ta!” – (Tạ Chí Dũng)
⬅ Trước Tiếp ➡