⬅ Trước Tiếp ➡
"Ân, còn vẫn mặc." Đại Vũ ngày đó sáng sớm liền quay về nhà của mình.
Hai ngày sau, đương lúc nghỉ trưa, ta lặng lẽ nghe tiếng Tiểu Quân ngoài ban công trò chuyện.
"Quầncẩn thận nhắc nhở.
"Kia không được, đợi lát nữa đến phòng tập thể thao ở sân vận động gặp mặt nói sau đi!" Tiểu Quân rất nhanh chóng treo điện thoại.
Sau đó lại bước vào phòng nhìn ta, ta không phản ứng, hắn liền bước ra phòng khách đi ra ngoài. Qua một hồi, ta mới bước ra phòng khách thì nhìn thấy một tờ giấy: Hoành! Buổi chiều ta có khóa phác họa. Ta lên trường trước, ngươi lát nữa nhớ đi huấn luyện". Ta đương nhiên biết tao hóa này muốn đi đâu, làm cái gì. Ta mang theo máy quay, rời khỏi nhà.
Ta đến phòng tập huấn luyện ở sân vận động trên trường. Vừa vặn hôm nay không có lớp huấn luyện, hơn nữa cửa phòng thể thao có thể khóa trái. Nhìn thấy cửa không đóng, ta theo kẽ hở nhìn vào trong, xác thực không có người mới bước vào.
Bên trong hoàn toàn im lặng, một nửa động tĩnh cũng không có. Chẳng lẽ hôm nay bọn họ không phải hẹn nhau ở đây sao? Đang buồn bực, bỗng phát hiện trong gương phản xạ hướng ngoài đang có người đến, ta nhanh chóng nấp vào sau tủ quần áo ở sau cửa. Ta như đứng đống lửa, như ngồi đống than, tâm lí lo sợ bất an, không ngừng mà cầu nguyện.
Quả nhiên không sai, người bước vào đầu tiên là Đại Vũ, sau đó chính là Tiểu Quân. Tiểu Quân mặc một cái áo thun màu vàng, quần ngắn cùng đôi giày màu đỏ, cả người thoạt nhìn rất có sức sống nhưng lại không nghĩ tới là bên trong mặc một cái qυầи ɭóŧ của nam nhân khác, da^ʍ mĩ không chịu nổi.
Đại Vũ thì mặc một cái quần rằn rì với một cái áo xám, cả người siêu cấp cường tráng.
Bọn họ ở bên trong cách ta khá xa, nói cái gì đó ta đều không có nghe rõ ràng, chỉ thấy Đại Vũ nói nói rồi xấu xa cười lên. Sau đó Tiểu Quân cũng ngượng ngùng cười cười, còn đánh hai cái lên tay Đại Vũ.
Đại Vũ chạy tới đóng cửa liền ôm lấy Tiểu Quân. Lúc này, ta mở máy quay ghi hình. Có cái này uy hϊếp Đại Vũ, sau này lão tử muốn đem ngươi biến thành con chó của lão tử. Dám chơi bạn trai của lão tử.
"Hôm nay nói hảo buổi sáng tới đây, như thế nào nói tới là liền tới?" Đại Vũ vừa hôn môi Tiểu Quân vừa chất vấn.
"Còn nói, gần đây mặc mỗi qυầи ɭóŧ của ngươi, làm Nhưng hắn giống như không có chú ý." Tiểu Quân nói.
"Ta không sợ a! Mỗi ngày ta còn cùng hắn trò chuyện! Lại nói, ngươi thật không sợ Hoành nghi ngờ sao nha?".
"Sợ a!"
"Kia còn dám tới?"
"Kia...... Kia còn không đều là ngươi ép, ngươi còn nói."
"Ha ha ha! Rõ ràng là ngươi tiểu tao hóa chính mình tới đây nha."
"Ngươi......" Tiểu Quân sắc mặt đỏ lên, tựa hồ có chút sinh khí: "Nói thật, lần này coi như làm cuối cùng một lần đi. Ta thật sự rất yêu Hoành, vạn nhất bị hắn phát hiện, ta liền..."
"Ngươi thế nào a? Đừng lừa chính mình, ngươi là quên không được dươиɠ ѵậŧ to lớn của ta. Lần nào ngươi nghĩ cùng hắn chơi bạo da^ʍ, ngươi vẫn là sẽ tới tìm ta."
Đại Vũ vừa nói, một bên vòng đến sau lưng Tiểu Quân, từ phía sau đem Tiểu Quân ôm lấy, xoay đầu Tiểu Quân qua hôn lên. Tiểu Quân tuy rằng biểu hiện phải có chút kháng cự, nhưng bị hôn như vậy, ánh mắt lập tức trở nên mê ly, hơn nữa chủ động đáp lại Đại Vũ.
Đại Vũ một bên hôn, một bên lấy tay vói vào áo Tiểu Quân, hai bàn tay to thô ráp vuốt ve thân thể Tiểu Quân. Tiểu Quân mặt đầy say mê, ánh mắt mị thành một đường. Rất nhanh, Đại Vũ liền không thỏa mãn, một tay đem áo Tiểu Quân kéo lên tới ngực. Từ gương phản xạ có thể rất rõ ràng nhìn thấy, ngực Tiểu Quân bị Đại Vũ tàn bạo nhéo đỏ.
Ta lúc trước làʍ t̠ìиɦ cùng Tiểu Quân, rất ít khi thô bạo đùa bỡn thân thể hắn. Còn hắn cùng Đại Vũ làʍ t̠ìиɦ, ta mới rõ ràng là hắn rất thích phương thức làʍ t̠ìиɦ thô bạo này. Đương lúc ta còn đang rối rắm suy nghĩ, Đại Vũ đã đem áo của Tiểu Quân kéo lên đến trên cổ, bắt đầu xoa nắn hai đầṳ ѵú của Tiểu Quân.
"A!" Bởi vì kí©ɧ ŧɧí©ɧ bất thình lình, Tiểu Quân tách môi khỏi lưỡi của Đại Vũ nhẹ nhàng rêи ɾỉ. Đại Vũ thừa cơ quay đầu ngậm lấy đầṳ ѵú của Tiểu Quân, Tiểu Quân biểu tình chốc chốc hưởng thụ chốc chốc thống khổ.
Một chút thời gian cũng không cho Tiểu Quân nghỉ ngơi, Đại Vũ tay trái đã đem nút quần Tiểu Quần tháo ra, đem quần tuột xuống tới đầu gối. Sau đó trực tiếp vói vào bên trong qυầи ɭóŧ mà xoa nắn mông Tiểu Quân. Ở cách xa như vậy mà ta còn có thể nhìn thấy vết ố vàng dính trên qυầи ɭóŧ, còn có ẩm ướt một mảng.
Tiểu Quân theo vận động của ngón tay Đại Vũ mà vặn vẹo, rêи ɾỉ không ngừng. Không thể không bội phục kỹ thuật Đại Vũ, hắn một bên ngậm đầṳ ѵú Tiểu Quân, một bên đem cái quần rằn ri của chính hắn cởi bỏ, móc ra đại côn ŧᏂịŧ đen to đã sớm cứng rắn. Tiểu Quân hai tay chống lên tường, mông tròn tròn vểnh lên, Đại Vũ thì đứng ở sau lưng Tiểu Quân không nhanh không chậm cọ xát tại lỗ hậu.
Bỗng nhiên mông dùng lực cắm xuống, Tiểu Quân theo nhịp đưa đẩy mông của Đại Vũ mà đôi chút phát ra rêи ɾỉ. Đại Vũ thong thả mà có tiết tấu đưa đẩy.
"A...... Thoải mái...... Ân......" Ta có thể nghe được Tiểu Quân đứt quãng mà rêи ɾỉ: "Ân...... Hảo...... Hảo lớn...... Lại sâu một chút...... Ân......"
Đại Vũ tựa hồ là được cổ vũ, đột nhiên tăng lớn khí lực, ta đều có thể loáng thoáng nghe được nhục thể va chạm mà vang lên "ba ba ba".
"Hảo mạnh...... A...... Hảo lão công, thoải mái chết ta ......". Đồ đê tiện.
Tựa hồ Tiểu Quân đã quên đây là phòng tập thể thao trong trường, không kiêng nể gì kêu lên.
"Thật là lợi hại, lão công, muốn bị ngươi thao lạn, ta muốn bắn". Tiểu Quân mông dùng lực kẹp chặt, côn ŧᏂịŧ phía trước không có bất cứ vuốt ve gì mà tự phóng ra đại lượng tϊиɧ ɖϊ©h͙, cư nhiên bị Đại Vũ như vậy thao bắn.
Đại Vũ biết Tiểu Quân bắn tinh, Tiểu Quân mông dùng lực khiến côn ŧᏂịŧ Đại Vũ càng có cảm giác, tốc độ đưa đẩy cũng nhanh hơn. Toàn thân một trận run rẩy, Đại Vũ cũng bắn, Tiểu Quân hỗn độn không chịu nổi, cả người giống không có xương cốt như vậy nằm ở trên sàn. Đại Vũ không có tiếp tục động mà là đem côn ŧᏂịŧ lưu lại trong lỗ hậu Tiểu Quân khiến hắn hưởng thụ sung sướиɠ sau khi cao trào.
"Tiểu lãng hóa, đã lâu không có người đút ngươi ăn no đi?"
"Đều là ngươi, ai kêu ngươi luôn thừa dịp ta ở một chỗ với Hoành mà sờ mó ta?"
"Chính ngươi nói a, ai khiến Hoành không thể hảo hảo cho ngươi ăn no! Bất quá lần trước hai người chúng ta không phải mới hảo cho ngươi ăn tϊиɧ ɖϊ©h͙ no sao, như thế nào nhanh như vậy liền phát tao?"
Lần trước? Hai người? Đây là có chuyện gì? Chẳng lẽ trong khoảng thời gian này, Tiểu Quân còn cùng Đại Vũ từng xảy ra quan hệ? Hơn nữa tựa hồ còn không chỉ có mình Đại Vũ! Một cỗ lửa giận cùng ghen tị một chút vọt tới đỉnh đầu.
"Không có biện pháp a, ai kêu các ngươi đều có côn ŧᏂịŧ to lớn, ai đút ta ăn, ta liền cho người đó thao! Chẳng lẽ ngươi không muốn thao ta sao?"
"Muốn a! Còn muốn đem đoạn ghi hình đó cho ngươi xem ngươi phát tao dâʍ đãиɠ tới mức nào nha!"
Tiểu Quân cư nhiên lúc làʍ t̠ìиɦ để cho bọn Đại Vũ quay lại. Ta dứt khoát không biết đồ đê tiện này. Đại Vũ vừa nói, một bên đem đùi Tiểu Quân nâng lên đến ôm ở trước ngực, tư thế giống như ôm tiểu hài tử đi tiểu: "Chính mình tiểu, ta muốn vừa sáp ngươi vừa xem ngươi tiểu."
Tiểu Quân bị kí©ɧ ŧɧí©ɧ, nô tính lại chậm rãi bị kích phát, toàn thân đỏ lên, nhìn chính mình trong gương, nô tính bị chinh phục lập tức kích phát đi ra.
"A...... Thật cứng...... Ca ca... Lão công.... Thân ba ba...."
Tiểu Quân bộ dáng lúc này thật không dám tin tưởng bình thường là có khí chất nhà thiết kế, quần thoát đến đầu gối, áo bị kéo đến nơi cổ, sau đó cả người bị Đại Vũ hai chân mở ra, trong lỗ hậu còn cắm một căn côn ŧᏂịŧ vừa thô to vừa đen, phía trước bị sáp đến đi tiểu.
"Đương nhiên cứng, không cứng làm sao có thể uy ngươi ăn no được a?" Đại Vũ trào phúng nói. Từ trong gương hiện ta có thể tinh tường nhìn thấy thô to côn ŧᏂịŧ Đại Vũ bên trong huyệt của Tiểu Quân mà ra vào, thậm chí đem thịt trong lỗ hậu kéo theo ra ngoài. Ta thật lo lắng, Tiểu Quân cứ bị thao như vậy sẽ bị thao đến hỏng đi.
"A...... Hảo lớn...... Không được...... Gϊếŧ chết ta a......" Tiểu Quân điên cuồng hồ ngôn loạn ngữ: " Lại sâu một chút...... A... Ruột đều bị chủ nhân chọc thủng...... Hảo ca ca...... Thân lão công...... A...... Thích chết chó hoang ......"
Đại Vũ làm một lát liền đem Tiểu Quân đặt ở trên tấm nệm tập nhào lộn, đem hai chân Tiểu Quân tách ra. Ta nhìn thấy Đại Vũ eo lực thập phần kinh người, điển hình chó đực eo, tốc độ mau, lực đạo mãnh. Lúc này Tiểu Quân đã không có cách nào phát ra bất cứ thanh âm nào nữa, chỉ có thể đơn thuần "A a a" kêu.
Lại làm ước chừng mười phút, Đại Vũ hô to một tiếng: "Chơi chết ngươi này chó hoang, lão tử muốn bắn" Mông liền một phát cắm mạnh xuống, đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ toàn bộ đổ vào trong lỗ hậu Tiểu Quân, sau đó rút ra, lắc lư ngã xuống ở cái ghế ở phía sau mà thở phì phò.
"Thao mạnh như vậy, lỗ hậu đều bị chảy máu? Đợi vạn nhất trở về Hoành mà phát hiện liền xong!" Tiểu Quân đem chân buông xuống, nằm thẳng trên mặt đất. Trong lời nói nghe không ra một tia trách cứ, ngược lại mang theo một điểm dụ hoặc.
Đại Vũ không có lên tiếng, ngửa ra sau ngồi ở trên ghế, khúc côn ŧᏂịŧ dính đầy tϊиɧ ɖϊ©h͙ ở giữa hai chân đã mềm nhũn nhưng vẫn lớn đến dọa người. Lúc này, Tiểu Quân chậm rãi bò lên, sau đó ngồi xổm giữa hai chân Đại Vũ, dùng ánh mắt vô cùng quyến rũ ta chưa bao giờ gặp qua nhìn cái côn ŧᏂịŧ mềm nhũn kia, hơn nữa chủ động dùng đầu lưỡi giúp hắn thanh lý.
"Thật ngoan, ăn ngon sao? Tiểu tao hóa."
"Ăn ngon em gái ngươi a! Vừa đặc lại vừa hôi..... Ngô......" Tiểu Quân tuy rằng nói như vậy, nhưng là trong miệng vẫn hăng hái mà liếʍ sạch tϊиɧ ɖϊ©h͙.
Ta không thể không bội phục năng lực Đại Vũ, Tiểu Quân giúp hắn liếʍ không đến hai phút, căn côn ŧᏂịŧ kia của hắn lại cứng như thép.
"A...... Đúng, chính là nơi đó, dùng đầu lưỡi động một chút......"
Tiểu Quân nghe lời Đại Vũ yêu cầu mà hầu hạ côn ŧᏂịŧ hắn, giống như đối đãi một trân bảo vậy.
"Bảo bối, ba ba muốn tiểu, há miệng, đem qυầи ɭóŧ của ba ba cởi ra." Đại Vũ bĩ khí mười phần mệnh lệnh nói. Tiểu Quân rất ngoan phải đem hạ thể thoát ra trần trụi, sau đó đem qυầи ɭóŧ cầm lên.
"Đồ đê tiện, đem qυầи ɭóŧ ngậm vào trong miệng rồi ngậm đại dươиɠ ѵậŧ của lão tử vào mà ăn!" Đại Vũ không kiên nhẫn phải dùng chân cọ cọ lỗ tai của Tiểu Quân.
Tiểu Quân đỏ mặt, đem cái phần vải bao bọc côn ŧᏂịŧ đã ố vàng của qυầи ɭóŧ ngậm vào trong miệng. Tiểu Quân ngoạm qυầи ɭóŧ ăn, sau đó giống như chó ghé vào ở giữa hai chân Đại Vũ. Đại Vũ đem côn ŧᏂịŧ đặt vào giữa môi trên của Tiểu Quân và phần vải qυầи ɭóŧ.
Ta rõ ràng thấy Đại Vũ đi tiểu trong miệng Tiểu Quân, qυầи ɭóŧ cũng có tính hút nước, nướ© ŧıểυ thẩm thấu ở bên trong qυầи ɭóŧ mà chảy vào miệng Tiểu Quân. Đại Vũ không có một tiểu hết một lần, hắn mỗi lần tiểu một ít, Tiểu Quân cũng rất tự chủ ăn qυầи ɭóŧ. Đại Vũ du côn nhìn Tiểu Quân vừa ngậm qυầи ɭóŧ vừa uống nướ© ŧıểυ, hoàn toàn đem Tiểu Quân xem như một cái bồn cầu mà sử dụng, biểu tình tràn ngập chinh phục dục. Tiểu Quân thì hoàn toàn đầu nhập trong đó, thật giống như có thể làm một con chó của Đại Vũ.
Tiểu Quân một bên vừa uống nướ© ŧıểυ vừa ngậm qυầи ɭóŧ của Đại Vũ một bên ra sức nâng lên mông của chính mình mà lắc lắc, hai mắt còn đáng thương hề hề nhìn Đại Vũ, hi vọng có thể được Đại Vũ nửa điểm thưởng, hảo đối với hắn tiến hành bước tiếp theo âu yếm.
Đại Vũ tiểu 4 lần, hình như là tiểu xong, sau đó móc ra côn ŧᏂịŧ đen bóng, đem qυყ đầυ còn dính một ít nướ© ŧıểυ vỗ vổ lên mặt Tiểu Quân hai phát, lấy tay sờ sờ ót của Tiểu Quân: "Thật mẹ nó thích, lão tử chưa bao giờ đi tiểu thích như thế này. Thật ngoan! Về sau lão tử có đi tiểu đều giữ lại cho chó hoang, ha ha"
Đại Vũ liền một mông ngồi vào trên ghế, hai tay mở ra, có chút không kiên nhẫn nói: "Lại đây, đồ đê tiện, nghĩ biện pháp khiến lão tử thích, lão tử muốn chơi ngươi."
Tiểu Quân sớm đã muốn nghe câu nói này của Đại Vũ, kiềm chế không trụ, chính mình ngồi lên trên Đại Vũ, hai tay ôm chặt hắn cổ, chính mình chậm rãi dùng lỗ hậu nhắm ngay cái dương cụ to lớn thô đen kia, sau đó chậm rãi ngồi xuống.
"Ân... Ba ba... Hảo lớn a......" Ta mắt thấy khúc thịt của Đại Vũ từ từ bị lỗ hậu Tiểu Quân nuốt lấy, cuối cùng toàn bộ bị nuốt hết. Thế nhưng Đại Vũ lại không có cử động, chỉ là hai tay đỡ lấy eo của Tiểu Quân.
Tiểu Quân thấy hắn không có cử động, liền chủ động nhấp mông lên xuống như một cái pittông. Đại Vũ dâʍ đãиɠ xấu xa cười nhìn Tiểu Quân mê loạn thần tình. Đại Vũ liền vòng tay hai ra sau ót của mình, thỏa mãn hưởng thụ nhìn Tiểu Quan mang đến kɧoáı ©ảʍ cho mình.
"...... Nga...... Đến cùng ...... Ân...... Hảo ca ca, thật lợi hại! Đỉnh chết ta ...... Nga......" Tiểu Quân dâʍ đãиɠ rêи ɾỉ, Đại Vũ chậm rãi cũng bắt đầu cử động phần eo, phối hợp cùng với Tiểu Quân.
Cứ như vậy làm đại khái mười lăm phút, Tiểu Quân hô hấp trở nên cấp bách, cái mông vặn vẹo, tốc độ cũng rõ ràng tăng lớn. Ngay sau đó một tiếng rêи ɾỉ thật dài, Tiểu Quân cả người đều ngồi phịch ở trên người Đại Vũ. Đại Vũ không đợi Tiểu Quân nghỉ ngơi, hai tay nâng lấy đầu gối Tiểu Quân, đem Tiểu Quân ôm lên, lại phóng tới thảm xanh phía trên. Sau đó chính mình cũng trèo lên thảm, quỳ phía sau Tiểu Quân, kéo hai tay của Tiểu Quân ra sau rồi từ từ chậm rãi đứng lên.
"A...... Quá sâu ...... Không được......Nga...... Nhẹ chút...... Điểm nhẹ...... A...... Ân...... Thật thoải mái...... Ác...... Nga...... Hảo lão công... Hảo ba ba...... Thích chết chó hoang ...... Nga......" Tiểu Quân đã cái gì cũng không để ý: "Ai u...... Chết...... Gϊếŧ chết ...... Cúc hoa bị ba ba làm lạn ...... Nga...... Gϊếŧ chết...... Ta a......"
Bỗng nhiên, Đại Vũ vừa buông tay, Tiểu Quân toàn bộ nửa người trên liền ghé vào tấm thảm, bị người từ phía sau tùy ý đùa bỡn. Đại Vũ lấy tay gắt gao bóp chặt mông Tiểu Quân, sau đó điên cuồng gia tốc đưa đẩy lên, trên thân thể cũng toàn là hắn mồ hôi, khiến làn da có vẻ càng thêm mê muội rõ ràng.
"A a a a a !" Ta còn là lần đầu tiên nghe Đại Vũ hò hét mà bắn tinh, sau đó một chút đem côn ŧᏂịŧ rút ra. Thô bạo đem Tiểu Quân lại qua, sau đó xách côn ŧᏂịŧ đưa đến trước mặt Tiểu Quân, không chút khách khí nhét vào trong miệng, lấy tay dùng sức được đè lại cái gáy Tiểu Quân.
Bởi vì côn ŧᏂịŧ của Đại Vũ rất lớn, Tiểu Quân có chút hít thở không thông, giãy giụa đi ra, nhưng sao có thể tránh thoát Đại Vũ. Từng luồng tϊиɧ ɖϊ©h͙ phóng thẳng vào trong yết hầu của Tiểu Quân, cũng thỏa mãn cuồng dã chinh phục dục của Đại Vũ, Tiểu Quân cuối cùng chỉ có thể nhắm mắt lại, tùy ý để tϊиɧ ɖϊ©h͙ nóng bỏng của Đại Vũ bắn vào trong cuống họng.
Đại Vũ đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ xung quanh miệng của Tiểu Quân lau sạch sẽ, xoay người nhặt quần áo bên cạnh mặc vào.
Nhìn thấy hai người đã kết thúc, ta cũng tắt máy quay. Lúc này ta tuy rằng lại đối với Tiểu Quân cùng với Đại Vũ có chút oán hận, nhưng càng nhiều ngược lại là hưng phấn. Ta không phải muốn đem đoạn ghi hình này đi uy hϊếp Đại Vũ sao?
Như thế nào giống như chính mình cũng bị Đại Vũ chinh phục như vậy, vì cái gì còn sẽ hi vọng Đại Vũ cũng có thể đến thao lộng chính mình......
Nhưng mặc kệ thế nào, Đại Vũ cùng ta trò hay cũng vừa mới bắt đầu, bởi vì ta cầm trên tay là món vũ khí tốt nhất, chờ bọn hắn rời đi, ta cũng liền rời khỏi phòng tập.
⬅ Trước Tiếp ➡