⬅ Trước Tiếp ➡
Triệu Từ Chi hiếm thấy có kiên nhẫn uốn nắn tư thế cầm bút của đối phương, bỗng nhiên tên ngốc an tĩnh lại, y cảm thấy có chút không đúng, vì thế ngẩng đầu nhìn đối phương, phát hiện ánh mắt hắn vẫn luôn si ngốc mà nhìn chằm chằm vào môi mình.
Gương mặt tinh xảo của y bất ngờ phát lạnh, mang theo tức giận rõ rệt, ném bút lông lên bàn, đυ.ng đổ một nghiên mực cao cấp vừa mài xong, tờ giấy trắng như tuyết nhuộm một vũng mực to, đen ngòm xấu xí. Quân vương nước Yến Triệu - Triệu Từ Chi, tuy rằng tính nết của y chẳng có liên quan gì với bốn chữ "trạch tâm nhân hậu", nhưng tuyệt đối không khó ở, tên ngốc trước mắt này thật sự có bản lĩnh, cứ một hai khơi mào sự tức giận của y: "Rốt cuộc ngươi có nghe lời trẫm hay không?"
Cuối cùng tên ngốc cũng phục hồi tinh thần lại, hắn nhạy bén nhận ra Triệu Từ Chi tức giận ngụt trời, hắn không biết phải làm sao, cúi thấp đầu xuống tựa như một con chó ngao Tây Tạng phạm lỗi: "Ta, ta đang nghe..." Hắn sợ tiểu mỹ nhân tức giận, tiểu mỹ nhân tức giận sẽ lập tức rời đi, mà hắn căn bản không thể tìm thấy đối phương ẩn ở nơi nào.
"Ngươi đang nghe? Vậy biểu diễn chính xác tư thế cầm bút cho trẫm, cầm đúng rồi trẫm sẽ không truy cứu nữa, cầm sai..." Y nheo đôi mắt phượng hàm chứa âm ngoan, ngay cả kẻ đần độn cũng có thể cảm nhận được ý uy hϊếp ở nửa câu sau.
Tên ngốc xoắn xuýt nhìn bút lông, tất cả những điều mà hắn có thể nhớ được chỉ có bờ môi mọng nước diễm lệ của tiểu mỹ nhân, còn tư thế cầm bút mà đối phương dạy... hắn chẳng nhớ được chút gì cả. Bàn tay cầm bút của hắn run rẩy, cuối cùng lại dùng ánh mắt tội nghiệp nhìn đối phương, hình như đang cầu Triệu Từ Chi tha thứ.
Bệ hạ Yến Triệu khẽ hừ một tiếng, đôi mắt phượng hẹp dài nhếch lên trên, đẹp thì đẹp, nhưng bất kỳ ai cũng không thể xem thường sự lạnh lùng tàn ác bên trong. Ngón trỏ thon dài ngọc sứ của y gõ gõ bàn trà: "Quỳ xuống cho trẫm." Y hạ lệnh cho tên ngốc.
Tiểu mỹ nhân lên tiếng, tên ngốc cũng không dám phản kháng đối phương nữa, hai đầu gối quỳ mạnh lên mặt đất, ngay sau đó lại ngẩng đầu mở to đôi con ngươi trắng đen rõ ràng, vừa ủy khuất vừa đáng thương, trong mắt hắn chỉ thấy một mình Triệu Từ Chi.
Sắc mặt Triệu Từ Chi có hơi bớt giận, nhưng này cũng không hề có nghĩa là y sẽ lập tức buông tha cho tên ngốc quỳ trước mặt. Y nhìn bút lông trên bàn, một ý tưởng trừng phạt tuyệt diệu nảy lên trong lòng.
"Có phải Ngốc Tử không thích bút lông, không thích biết đọc biết viết hay không?" Giọng y vô cùng nhẹ nhàng từ tốn, giống như lông vũ phất qua đầu quả tim, khiến lòng người ngứa ngáy khó nhịn.
Tiểu mỹ nhân rất ít khi dùng giọng điệu dịu dàng như vậy nói chuyện với hắn, trong lòng tên ngốc vui muốn điên rồi, thế nên hắn bộc bạch hết toàn bộ suy nghĩ: "Không, không thích, ta, ta, ghét!" Tên ngốc nóng lòng biểu đạt dẫn đến nói chuyện chẳng chút trôi chảy, thật ra hắn còn muốn nói không thích biết đọc biết viết, nhưng chỉ cần tiểu mỹ nhân dạy hắn sẽ thích, chỉ tiếc những lời này hắn cũng không biểu đạt ra được.
"Ngốc Tử, ngươi cởi hết quần áo trên người xuống đi." Lúc nói lời này, khuôn mặt đẹp tuyệt trần của Triệu Từ Chi trầm tĩnh như nước.
Tên ngốc quỳ trên mặt đất dứt khoát không thể tin điều mình vừa nghe thấy, hắn ngơ ngác ngước mắt nhìn Triệu Từ Chi cao cao tại thượng, không dám có bất kỳ động tác nào.
"Còn không nhanh lên?" Triệu Từ Chi vừa nhíu đôi lông mày hẹp dần ẩn vào tóc mai, vừa nhúng cây bút lông đã chấm mực vào bình gốm đổ đầy nước sạch mà rửa.
Lần này tên ngốc cũng xác định được ý của tiểu mỹ nhân, trái lột phải lôi xé rách quần áo trên người, lúc chỉ còn lại một cái tiết khố, hắn ậm ừ mở miệng: "Quần phải, phải cởi luôn sao?"
Triệu Từ Chi liếc dưới khố đối phương một cái, hình như cự long kia đã mềm không ít, y suy nghĩ một chút mới nói: "Cởi sạch cho trẫm."
Tên ngốc vui mừng, chỗ đó của hắn vẫn luôn bị quần trói buộc, hắn cảm thấy thật là khó chịu, bây giờ có được sự cho phép của tiểu mỹ nhân, hắn lỗ mãng trút bỏ tiết khố, cự long đột ngột bật mạnh ra. Triệu Từ Chi vốn cho là dục căn của đối phương sẽ xìu xuống không ít, nhưng khi tên ngốc cởϊ qυầи xuống y mới phát hiện mình sai quá sai, vật cứng kia chỉ có lớn hơn chứ không có mềm, nó trướng thành kích cỡ và màu sắc doạ người. Triệu Từ Chi đâu có ngờ, dươиɠ ѵậŧ tên ngốc vốn đã có xu thế mềm xuống, nhưng hắn vừa nghe y nói có thể cởi sạch quần áo, cự long dưới háng mới đột ngột sống lại.
Trên tay y cầm cây bút lông đã rửa sạch, hơi khom lưng: "Không nhớ nổi thì phải bị trừng phạt." Ngũ quan như ngọc điêu khắc tinh xảo của Triệu Từ Chi, chỉ cần nhìn lên một cái, là có thể khiến tên ngốc cam tâm tình nguyện thần phục.
"Ừm... Ta sai rồi... Phải, chịu phạt."
"Ngươi nhớ kỹ, ngươi mãi mãi là một con chó dưới chân trẫm, nếu dám phản bội trẫm, trẫm sẽ cho ngươi sống không bằng chết!" Dứt lời, y lại khôi phục biểu tình nhẹ như gió mây, bên khóe miệng còn vẽ ra một độ cong nhẹ, Triệu Từ Chi ghé vào tai tên ngốc, ái muội nói: "Trừng phạt bắt đầu."
Bàn tay tôn quý của thánh thượng chấp bút, ngực tên ngốc, Triệu Từ Chi nham hiểm rê bút vẽ một vòng trên đầṳ ѵú trần sậm màu của đối phương. Từng nét từng nét bút lông mềm mại xẹt qua l*иg ngực rắn chắc cường tráng, tên ngốc run lên, đầṳ ѵú sậm màu dần dần cứng lại, thân thể cường kiện của hắn di ra sau, muốn né tránh động tác của tiểu mỹ nhân.
Triệu Từ Chi rất nhanh nhận ra ý đồ của tên ngốc, cười lạnh: "Không được lộn xộn, đừng nghĩ tới chuyện tránh né!"
Khi tiểu mỹ nhân quát lớn đều có tác dụng dấy lên sự kinh sợ cho tên ngốc, tên ngốc không dám tránh nữa, cắn chặt hàm răng quỳ thẳng tắp, bụng dưới của hắn như nổi lửa, thứ dưới thân nổi cộm những đường gân xanh uốn quanh, càng thêm dữ tợn xấu xí.
"Trẫm cho ngươi một cơ hội, nếu ngươi có thể đoán ra trẫm viết chữ gì trên l*иg ngực của ngươi, trẫm sẽ tha cho ngươi một mạng; nếu không đoán ra, sẽ tăng thêm trừng phạt." Triệu Từ Chi biết rõ tên ngốc không thể nào đáp được, nhưng quân vương tôn quý đã mê muội loại cảm giác này, khống chế vị đại tướng quân đã từng cuồng vọng cường thế được vạn người ngưỡng mộ trong lòng bàn tay, tuỳ tiện áp bức đối phương, loại cảm giác chinh phục vặn vẹo này mang đến cho y kɧoáı ©ảʍ thật lớn.
Tên ngốc thở dốc như trâu, Triệu Từ Chi căn bản không cho hắn quyền cự tuyệt, hơn nữa quân vương uy nghiêm lại áp chế gắt gao, tên ngốc thất thần gật đầu.
Triệu Từ Chi chấp bút, phẩy một nét kéo thẳng xuống từ trái qua phải, vẽ đặc biệt chậm, cây bút trong tay y được chế tạo từ lông dê, lông nhọn chất mềm, phất trên ngực tên ngốc không có chút lực đạo, cảm giác nhồn nhột cũng không ngừng chất chồng.
Lửa dục trước ngực đổ dồn hết lên nghiệt căn dưới thân tên ngốc, lỗ tinh chảy ra chất lỏng giống đực trong suốt, dính ướt lôиɠ ʍυ rậm rạp, trong miệng tên ngốc phát ra tiếng gầm khẽ như dã thú.
Bệ hạ cao quý vẽ một chữ "Mạc" với đường nét lưu loát trên người hắn, nét thẳng cuối cùng kéo xuống từ trái qua phải, dừng lại ngay trong rốn tên ngốc.
"Hô..." Chất giọng trầm thấp của tên ngốc càng ngày càng nặng nề, cặp mắt hắn phủ lên một tầng tơ máu.
"Nói cho trẫm, trẫm viết chữ gì?" Triệu Từ Chi ghé sát vào tai tên ngốc, hơi thở ấm áp tiến tai hắn, y còn cố ý kéo dài âm cuối.
Y đứng dậy, ở trên cao nhìn xuống người đang quỳ đó, nhưng ngoại trừ hô hấp nặng nề, tên ngốc chẳng hề đáp lại.
Triệu Từ Chi câu lên một nụ cười yêu diễm: "Xem ra ngươi đoán không ra..." Y thích xem bộ dáng chịu đủ du͙© vọиɠ tra tấn của đối phương, tên ngốc cắn răng chịu đựng, chóp mũi đã chảy những hạt mồ hôi to như hạt đậu, môi dưới bị cắn ra máu, bắp thịt toàn thân căng cứng.
Không đủ... Triệu Từ Chi cảm thấy còn thiếu rất nhiều! Y lại ngồi xổm xuống, đôi mắt đẹp lăn tăn sóng nước nhìn thẳng vào dươиɠ ѵậŧ to lớn của tên ngốc, môi son khẽ mở: "Trẫm chưa cho phép cái vật xấu xí này của ngươi cương."
Bàn tay ngọc ngà nắm chặt dươиɠ ѵậŧ tên ngốc, từ thời khắc Triệu Từ Chi bắt đầu chạm vào dươиɠ ѵậŧ, nhiệt độ phỏng tay và nhịp đập mãnh liệt rõ ràng truyền vào lòng bàn tay y.
Triệu Từ Chi cầm bút lông nhọn nhắm ngay lỗ tiểu tên ngốc, xấu xa tống vào trong.
"Grừ..." Không biết là thống khổ hay là sảng khoái mà tên ngốc khẽ gầm thành tiếng, cái lưng căng cứng như đá, cơ bắp cũng căng phồng, tơ máu trong hai mắt hiện rõ, thần trí hoàn toàn tiêu mất, chỉ còn lại ham muốn dã thú nguyên thủy.
⬅ Trước Tiếp ➡