Thành ruột dần trở nên mềm mại và bắt đầu mυ"ŧ lấy tay của anh, khao khát muốn nhận thêm nhiều kɧoáı ©ảʍ kí©ɧ ŧɧí©ɧ, hai mắt Bá Ngọc Kha mơ hồ, hơi thở dần trở thành tiếng rêи ɾỉ không rõ, hai chân của cậu run rẩy, bờ mông bị bàn tay to lớn của người đàn ông giữ chặt, run lên theo những đợt ngón tay đâm vào.
"Không, không được, tôi muốn, muốn a ha…—"
Nước mắt không kìm được mà chảy xuống, môi cậu trạch nam nhỏ run rẩy, nước bọt cứ thế chảy ra, lỗ tiểu của dương vât cướng cứng mở ra, run lên tựa như sắp xuất tinh—
Động tác của Tấn Hồng Ngọc đột nhiên dừng lại, một tay ôm lấy trạch nam, đỡ đầu cậu lên, đem cậu đặt vào giữa hai chân của mình.
"Sướиɠ không?" Người đàn ông hôn lên gò má của cậu, thân mật hỏi.
"Ưm—" Đầu óc và cơ thể của trạch nam đều đã bị du͙© vọиɠ làm cho mềm nhũn cả ra, ngốc nghếch gật đầu, vẫn còn đắm chìm trong kɧoáı ©ảʍ sắp cao trào, không biết tại sao không còn sung sướиɠ nữa.
"Muốn nữa không?"
"Muốn—"
"Vậy thì chờ tôi đâm cậu đi, cho tôi đi vào trong này."
Tấn Hồng Ngọc sau khi tắm xong rất mong chờ được làʍ t̠ìиɦ, da thịt hai người cận kề nóng bỏng, nhưng lá gan của Bá Ngọc Kha lại nhỏ bé, để cho anh một mình, khiến cho người đàn ông quấn khăn tắm ngồi trong phòng mình, ngu ngốc chờ cậu ba tiếng đồng hồ! Người đàn ông tức giận không thôi, mặc quần áo đi tìm chìa khóa dự phòng, mở được cửa phòng liền đè trạch nam xuống, nhưng gia giáo nhà anh lại tốt, không thể làm ra mấy chuyện như cưỡиɠ ɧϊếp được, thế nên anh mới muốn xác nhận bằng mấy lời ám chỉ.
Hai người ngồi như dán vào một chỗ, Bá Ngọc Kha không cần dùng sức cũng có thể cảm nhận được cơ ngực cường tráng và cơ bụng của anh, mà cậu chỉ cần cúi đầu là có thể thấy được thứ ở chính giữa hai chân của Tấn Hồng Ngọc, dươиɠ ѵậŧ đỏ tía thô cứng bừng bừng hưng phấn đang dựng đứng, gân xanh nổi lên, lỗ tiểu ở trên đỉnh mở rộng, dường như chỉ cần cậu gật đầu thì cái dươиɠ ѵậŧ như quái vật này sẽ thay thế ngón tay, sẽ khiến cậu khóc hết lần này đến lần khác.
"Không, không được đâu…" Bá Ngọc Kha vẫn còn trinh, hít sâu một hơi.
Dươиɠ ѵậŧ vừa to vừa dày như vậy…
Vốn dĩ sẽ không vào được.
Cậu sẽ chết mất.
Tấn Hồng Ngọc cảm nhận được đối phương đang lùi ra, cơ bắp ở hai tay nổi lên, dùng sức ấn chặt đối phương vào trong ngực mình, ngón tay đang cắm trong hậu huyệt của Bá Ngọc Kha lại dựng thẳng, chọc vào trong vách thịt mềm mại ẩm ướt, nước màu đỏ chảy ra.
Không biết có phải vì cao trào đột nhiên bị cắt ngang hay không, tốc độ di chuyển tay của Tấn Hồng Ngọc nhanh hơn, mạnh bạo hơn trước đó rất nhiều, nhưng kɧoáı ©ảʍ vẫn luôn bị kẹt lại ở một điểm. Trạch nam bị kɧoáı ©ảʍ mãnh liệt bao phủ, nhưng không thể nào lên đến đỉnh, vì bị du͙© vọиɠ dày vò nên cậu nức nở, phần eo uốn éo, ăn khớp với động tác của người đàn ông.
"Không, không đủ, muốn thêm nữa, thêm nữa…Ha…a…—"
Trạch nam bị người đàn ông đè xuống đầu giường, lưng tựa vào mấy thứ mềm mềm trang trí trên đầu giường, con ngươi màu hạnh nhân phủ sương, không có tiêu cự. Một cảm giác đau nhức kì lạ nhưng cũng ngứa ngáy xuất hiện ở bụng dưới, hậu huyệt bị chơi đùa bắt đầu tiết dịch ra, tiếng một vũng nước lớn bắn ra, chảy vào lòng bàn tay của người đàn ông.
Người đàn ông nhìn cậu, ánh mắt tối lại.
"Còn dám bảo mình thẳng, thẳng mà bị chơi tới bắn cả nước thế này à?"
Tấn Hồng Ngọc vừa nói vừa đưa tay dính chất lỏng khả nghi lại gần cho cậu xem. Dưới ánh mắt thẹn thùng né tránh của Bá Ngọc Kha, anh liền nâng chân đang run của đối phương lên, ấn vào cái eo mềm mại của Bá Ngọc Kha, dươиɠ ѵậŧ nhắm vào hậu huyệt, sẵn sàng để thúc vào bên trong hậu huyệt còn trinh của Bá Ngọc Kha, sau đó sẽ từng cú thúc thật sâu vào bên trong.
"A…Ưm!!! Khó chịu quá…ha…a…A…—"
Cảm giác này thật khó để hình dung.