Chương 15
tớ, Kỳ Kỳ.
Cậu nhanh giúp tớ một việc." "Cậu nói đi, nếu được tớ chắc chắn sẽ giúp." Đây là lần đầu tiên Diêu Dao chủ động tìm đến cậu, Kỳ Kỳ dụi mắt ngồi dậy khỏi giường.
"Xóa thông tin của Hoắc Không Hiệp khỏi B1.
Bất kể cậu ấy đã ký những gì, đều không tính.
Nếu có bồi thường hợp đồng, tớ sẽ trả." Hoắc Không Hiệp muốn nói gì đó, Diêu Dao đưa ngón trỏ lên đặt trước môi cậu, ra hiệu cho cậu im lặng.
Không Hiệp thấy cô ngắt điện thoại, kinh ngạc hỏi "Chị đang làm gì vậy?
Chị như vậy, tôi…" Diêu Dao lắc đầu "Chi phí y tế của ba cậu, học phí của cậu, chi phí sinh hoạt, tôi đều sẽ trả." "Không được." Hoắc Không Hiệp đứng phắt dậy, từ chối.
"Tôi không thể lấy không tiền của chị." "Ai nói cậu lấy tiền không đâu?" Diêu Dao mỉm cười, Hoắc Không Hiệp nghe thấy từng chữ cô nói "Tôi muốn cậu, Hoắc Không Hiệp." Hoắc Không Hiệp nhìn ánh mắt cô thay đổi "Ý chị là chị nuôi tôi?" Diêu Dao nhún vai "Cậu có thể hiểu như vậy." Diêu Dao thấy cậu trầm mặc bèn nói "Thực ra, cậu không cần cảm thấy áp lực, tôi hàng năm đều quyên góp tiền.
Thay vì tặng cho những người mà tôi không bao giờ gặp mặt, thì tôi có thể đưa cho cậụ Còn cậu, hãy làm những gì nên làm ở tuổi này, học tập chăm chỉ và cảm nhận cuộc sống mà cậu xứng đáng có được khi học đại học." Không Hiệp miệng muốn nói, nhưng lại không biết nên nói gì cho phải.
Diêu Dao hừ một tiếng, như thể đã biết cậu đang nghĩ gì "Tôi sẽ không làm phiền cuộc sống bình thường của cậu, cậu không phải sợ bị người khác biết." Hoắc Không Hiệp nhanh chóng phản bác "Tôi không có ý đó." Không Hiệp không muốn để cô hiểu lầm, cậu nói "Tôi chỉ không biết mình nên làm gì." Diêu Dao nhún vai "Giống như cậu đã làm hôm nay, ban ngày nấu cơm, ban đêm chơi tôi." Nghe cô nói thẳng mấy lời thô tục, tai của Hoắc Không Hiệp đỏ ửng, Diêu Dao cảm thấy cậu thật thú vị, nhịn không được lại nhảy lên người cậu, hai chân quấn quanh thắt lưng gầy gò kia, Hoắc Không Hiệp nhanh chóng ôm lấy tránh để cô trượt xuống.
"Cậu đồng ý không?" Diêu Dao hôn lướt lên môi cậụ Thấy cậu không nói gì, cô lại hôn thêm một chút.
Diêu Dao cảm thấy như cô đang làm nũng, như thể cô mới là người cầu được nuôi dưỡng.
Diêu Dao cảm thấy như được trở lại làm chính mình của tuổi đôi mươi.
Trở về với mối tình đầu của mình, thích làm nũng, làm những động tác thân mật.
Hoắc Không Hiệp không chịu nổi cô làm nũng như vậy, vội vàng gật đầu, ôm cô ngồi xuống ghế sofa.
Qua một lúc quấy phá, váy Diêu Dao đã sớm vén đến hông, để lộ quần lót lụa màu hồng, che kín nơi bí mật của cô, tay Không Hiệp vẫn nằm trên mông cô, nhịn không được trộm nhéo một chút, nơi bị nhéo dường như đang có chống cự, ngay lập tức đàn hồi trở lại.
Hang nhỏ mềm mại của cô vừa hay đặt vào nơi cực nóng của cậu, nơi kia ẩn sau lớp quần bò đang có xu hướng đứng lên.
Diêu Dao nhanh chóng trượt xuống, ngồi bên cạnh cậụ "Đừng, tối qua đến bây giờ vẫn còn đaụ" Diêu Dao buồn rầu nói.
Hoắc Không Hiệp nhanh chóng nhận lỗi "Thực xin lỗi, về sau tôi sẽ không như vậy nữa.
Còn rất đau sao?
Cần tôi đi mua thuốc không?" Diêu Dao lắc đầu "Không sao." Cô nhớ cái gì đó, nói thêm "Cậu không phải làm một lúc ba công việc sao?
Nếu mệt