⬅ Trước Tiếp ➡
"Hàn Dật, tớ là Khâu Hạ, hôm qua đến thăm cậu, chắc là cậu không để ý đến anh đâu, tới ngồi một mình trong góc lớp ý, không tham gia bất kỳ hoạt động nào trong lớp. Dù sao thì cậu luôn hoạt bát, chung quanh luôn có nhiều bạn bè, làm sao cậu nhớ được người ngồi trong góc như tớ."
Khâu Hạ biết mình tự ti, bởi vì trong phòng ngoại trừ Hàn Dật đang nằm trên giường thì không có ai khác có thể nghe thấy lời tâm sự của cậu, vì vậy cậu mới dám nói những lời này.
Nhưng ngay sau đó, cậu ấy đã tự vực dậy bản thân khỏi tâm trạng tồi tệ.
"Nhưng không sao, bây giờ chỉ có mình tớ ở bên cạnh cậu. Đây là lần đầu tiên tớ được ở gần cậu nhất." Khâu Hạ cười khổ, đổi qua bên cánh tay kia cho Hàn Dật.
"Cậu biết không, sau khi nghe tin cậu chọn trường, tớ đã rất chăm chỉ học tập. Ngoại trừ việc ngừng lại để nhìn trộm cậu trong giờ ra chơi, thời gian còn lại tớ không dám chậm trễ, bởi vì ngôi trường mà cậu muốn đối với tớ nó rất xa vời, tớ nhất định phải nỗ lực rất nhiều mới đạt được."
Nói đến đây, giọng của Khâu Hạ trở nên khàn khàn.
"Thật vất vả... Tớ vất vả lắm mới thi đậu vào Đại học A... Nhưng tại sao cậu lại nằm đây, đáng lẽ cậu phải nhập học cùng tớ chứ..."
Càng nói tiếp cậu càng khóc không ra hơi, nước mắt rơi xuống cánh tay còn lại của Hàn Dật. Khâu Hạ không thể kìm nén được nữa, đành phải chạy vào phòng vệ sinh khóc lớn.
Sau khi khóc xong, cậu bước ra khỏi phòng vệ sinh, Khâu Hạ quay lại bên Hàn Dật một lần nữa, xin lỗi vì những giọt nước mắt đã khô trên cánh tay của đối phương.
Trong một lúc, căn phòng im lặng. Mặc dù trong phòng có hai người, nhưng dường như không có ai tồn tại.
Thật ra Khâu Hạ cũng không xa lạ gì với sự im lặng này, dù sao thì cậu ấy cũng dành phần lớn thời gian trong trạng thái này. Nhưng anh cảm thấy Hàn Dật không thích điều này, dù sao bên cạnh cậu luôn tồn tại những âm thanh nhộn nhịp, xung quanh luôn có người và tiếng nói.
Khâu Hạ điều gì đó.
"Giữa chúng ta vốn không có quan hệ gì cả. Là tớ lúc nào cũng không nhịn được trộm nhìn lén cậu, phải làm sao bây giờ? Hình như là ngày đó..."
-----------------
"Đây là một phần hình nón tương đối cơ bản, mời một người lên bảng làm tiếp nào."
Thầy dạy toán kiêm chủ nhiệm vẽ đẹp nói vậy, trong đôi mắt nhỏ lấp lánh ánh sáng khiến đám học sinh trong lớp giả vờ tập trung vào sách giáo khoa.
Khâu Hạ nhìn bảng đen, lật sách giáo khoa, lại nhìn bảng đen rồi lại lật sách giáo khoa.
Hừm – Cậu luôn cảm thấy câu hỏi này rất quen thuộc, giống như đã thấy nó ở đâu rồi ấy nhỉ?
“Khâu Hạ, lên thử xem.” Trong lớp rất nhiều người hiển nhiên thở phào nhẹ nhõm.
Khâu Hạ hoàn toàn không thể từ chối, cậu chỉ có thể làm theo tổ tiên mách bảo thôi.
⬅ Trước Tiếp ➡