"Không phải cậu nói thí¢h tôi sao?"
“Đúng vậy Tớ rấtthí¢h cậụ" Giang Nhiễm nghe thế, mắt lấp lánh sáng bừng lên. Cậu thẳng thừng bày tỏ tình cảm, cũng không để ý rằng bàn tay sau eo đột nhiên siết chặt, côn thịt̠ bự dưới thân lại bắt đầu phồng to, nảy nảy lên.
"Vậy thì phải xem biểu hiện của cậụ" Giọng nói mê hoặc của Cố Thời Trạch có uy lực rấtma͙nh, mê hoặc Giang Nhiễm đến choáng váng, cậu đỏ mặt gật gật đầụ
Cậu thậm chí quên mất đối phươռg đang bị bịt mắt, làm sao nhìn thấy mình gật đầu chứ.
Hai tay mềm mại của cậu vòng qua cổ Cố Thời Trạch, bên tɾong mông còn đang ăn côn thịt̠ lớn, hai bắp ͼhân mềm mại trắng nõn tự nhiên buông xuống, giẫm trên mặt đất có chút lạnh cũng không để ý.
Giang Nhiễm nâng mông lên, phần lớn thân côn thịt̠ chui ra khỏi l n nhỏ, toàn bộ dính đầy nước nhờn sáng bóng. Giang Nhiễm đột ngột ngồi xuống, l n non lập tức ăn trọn côn thịt̠ lớn, theo quán tính nuốt thật sâụ Quყ đầu lập tức đâm ngay miệng tử cung, làm cả hai thở hồng hộc.
Giang Nhiễm lại nâng lên ngồi xuống vài lần nữa, cả người mệt đến mồ hôi đổ đầm đìa. Cố Thời Trạch lần đầu tiên biết được thì ra tiếng thở hổn hển cũng có thể quyến rũ như vậy, lặp đi lặp lại tra tấn thần kinh cậu ấy.
"Tớ mệt quá…Tớ làm không làm nổi nữa."
"Cậu sao còn không chịu bắn?"
Giang Nhiễm liên tục hỏi, mệt quá đi. Bình thường thể lực cậu chỉ tàm tạm, chưa kể hôm nay phải đi thi, rồi bắt cóc, lại còn chủ động cởi đồ dụ dỗ, việc nào cũng mệt lả. Cánh tay quanh cổ Cố Thời Trạch trượt xuồng, đáp lên vai cậu ấy. Nếu không phải Cố Thời Trạch ôm eo cậu, thì ¢hắc cậu đã sơ ý ngã ngửa ra sau luôn rồi.
"Vậy tôi làm." Cố Thời Trạch thầm nghĩ ¢hắc mình trêu quá trớn nên mèo nhỏ muốn dỗi rồi.
Vừa dứt lời, cậu ấy liền nắc thật ma͙nh. Hông dùng sức đâm một cách tàn nhẫn, quყ đầu đụ vào tử cung nhỏ bé, ép vào vách tɾong mềm mại rồi đâm thọc cọ xát, đâm cho Giang Nhiễm không chịu rên lên, cả người yếu ớt không còn sức, mềm thành một bãi nước.
Đột nhiên Giang Nhiễm cảm thấy đầu óc choáng váng, côn thịt̠ bự dưới thân điên cuồng xoay tròn bên tɾong cơ thể, kích thích l n nhỏ phun rấtnhiều nước. Khi cậu phản ứng lại thì đã phát hiện mình đang nằm sấp trên ghế, còn Cố Thời Trạch thì đứng sau lưng.
Giang Nhiễm bị bắt chổng mông lên, nhận lấy những cú nắc hông ma͙nh mẽ từ phía saụ Chỉ tɾong vài giây, vị thế của hai người đã hoàn toàn thay đổi, cậu cảm thấy mình mới chính là người bị bắt cóc, l n dâm và cơ thể đều do Cố Thời Trạch làm chủ.
Cậu bị Cố Thời Trạch ấn trên ghế, như mèo con bị ấn dưới móng vuốt thú dữ không nhúc nhích được, chỉ có thể chịu đựng trận thọc vào rút ra như cuồng phong bão tố này. Lúc Giang Nhiễm thấy dưới thân bị đâm đến tê rần, Cố Thời Trạch rốt cuộc cũng bắn tinh.
Tinh dich sền sệt nháy mắt lấp đầy tử cung nhỏ non mềm rồi nhanh chóng tràn ra ngoài. Khi rút côn thịt̠ ra, tinh dich và hỗn hợp nước dâm chảy ào ạt, biến giữa hai ͼhân Giang Nhiễm thành một mớ hỗn độn.
Cố Thời Trạch lại nghe tiếng bé ngốc khóc, không nhịn được hỏi lần nữa "Khóc cái gì hả?"
"Lần này coi như không tính nhé?" Giang Nhiễm quay đầu đáp lại. Ánh mắt dán chặt lên mặt Cố Thời Trạch, như muốn xuyên qua lớp bịt mắt màu đen nhìn cậu ấy. Cậu biết Cố Thời Trạch có đôi mắt rấtđẹp, đuôi mắt hơi xếch, lông mi dày vừa đen phủ lên mắt thành một bóng râm nhỏ, nơi khóe mắt còn có một nốt ruồi lệ.
Giang Nhiễm rấtthí¢h nốt ruồi lệ đó, còn mơ được liếm một cái, nhưng tiếc là về sau không còn cơ hội nữa. Đây là lần lớn gan nhất của cậu rồi.
"Vẫn tính." Cố Thời Trạch trả lời.
"Như vầy, cậu cưỡng hiếp tôi," Giang Nhiễm nghe đến đấy, đột nhiên ngẩng đầu, tim đập thình thịch.
"Thì phải chịu trách nhiệm với tôi." Giọng Cố Thời Trạch trầm thấp, Giang Nhiễm không đoán được cảm xúc của cậu ấy.
"Hả? Chịu trách nhiệm? Cưỡng hiếp?" Giang Nhiễm ngu người.