“Kéo ghế lại đây ngồi.” Trường Giang hếch cằm ra hiệu, sau đó dịch cả người cả ghế về phía bên phải để nhường chỗ trống cho Hồng Loan, “Tôi dạy cậu.”
Hồng Loan ngoan ngoãn kéo ghế lại gần rồi ngồi nghiêm chỉnh trên ghế.
Dáng vẻ nghiêm túc lại quy củ của Hồng Loan khiến Trường Giang bật cười. Cậu cúi đầu thu lại nụ cười nơi khoé miệng, sau đó rút một tờ giấy trắng rồi bắt đầu vừa viết vừa giảng bài cho Hồng Loan.
Trường Giang rất thông minh, nói năng dễ hiểu, giảng giải lại rõ ràng. Hồng Loan tập trung nghe giảng, cố gắng tiếp thu những kiến thức mà mình nghe được, chẳng biết từ lúc nào thân thể của cô đã vô thức tiến gần về phía Trường Giang.
Trường Giang nói xong, cậu lẳng lặng ngắm Hồng Loan đang cúi đầu suy tư nhìn chằm chằm vào tờ giấy.
Một mùi thơm nhàn nhạt bay thoáng qua chóp mũi Trường Giang, hương thơm này rất dễ ngửi, đây là mùi hương toả ra từ người cô bạn.
Nữ sinh ở tuổi này cực kỳ coi trọng ngoại hình của bản thân, mặc dù việc học có căng thẳng thì cũng không có mấy người thích cắt tóc ngắn.
Nhưng nhìn cô gái nhỏ với mái tóc mềm mại ngang vai đang ngồi bên cạnh… Trường Giang thật sự muốn chạm vào cô.
Hồng Loan yên lặng suy tư trong chốc lát, khi đã hiểu được cách làm thì cô mới gật đầu nói, “Tớ đã hiểu.”
Cô nghiêng đầu nhìn Trường Giang.
Trường Giang thoải mái gác một tay lên bàn, ánh mắt cậu đảo qua ngũ quan nhỏ xinh của cô bạn, dáng vẻ đặt câu hỏi giống như một địa chủ: “Lần này cậu định cảm ơn tôi như thế nào?”
Hồng Loan: “???”
Cho nên cậu ta ra tay giúp đỡ chỉ vì muốn cô báo đáp?
Trường Giang đúng là một tên địa chủ tính toán chi li!
Hồng Loan hơi tức giận, cánh môi hồng nhuận vô thức chu lên thành một đường cong.
Dáng vẻ hờn giận không vui của Hồng Loan trông cực kỳ sinh động, hai má bầu bĩnh mang theo nét ngây thơ của trẻ con, nhìn đáng yêu đến nỗi khiến người ta muốn nhéo mấy cái.
Tay trái của Trường Giang hơi nắm lại, sau khi nụ cười trên môi xuất hiện lần thứ hai, cậu nhẹ nhàng vỗ vỗ đầu nhỏ của cô bạn: “Hiểu rồi thì về phòng đi.”
Hồng Loan trừng mắt nhìn Trường Giang, cô vươn tay sửa lại mái tóc có khả năng bị người kia làm bù xù, sau đó giật lấy tờ giấy trên bàn rồi đứng dậy đi ra ngoài.
Nếu không phải vì nể tình cậu ta giảng bài… thì người dám động vào tóc của cô chắc chắn sẽ bị ăn đấm.
---
Sáng sớm hôm sau, Trường Giang đi vào lớp học, cậu vừa đặt quyển vở ngữ văn lên trên bàn thì Hạng Cần đã chạy tới gần.
Hạng Cần ngồi ở vị trí cuối cùng phía dãy bàn của Hồng Loan, nhìn thấy Trường Giang vào lớp, cậu ta nhanh chóng kéo ghế lại gần bạn mình để buôn chuyện như thường lệ.
Nếu Hạng Cần không nói chuyện về game thì cũng là mượn vở để chép bài tập, dù sao cậu ta cũng không thể ngồi yên một chỗ.
Thấy Trường Giang làm bài tập ngữ văn, Hạng Cần kinh ngạc nói, “Trời ơi! Trường Giang, cậu còn viết văn? Đúng là chuyện lạ…” Hạng Cần nói xong bèn tuỳ tiện giở vài trang ra xem.
“Ơ không đúng, đây không phải là chữ của cậu.” Hạng Cần nhìn thật kỹ, “Nét chữ mềm mại này tựa như chữ của con gái…”