⬅ Trước Tiếp ➡
Nhìn dáng vẻ lạnh nhạt kia của Trường Giang, cô cũng biết chắc chắn trong lòng cậu ta không muốn dạy cô.
Sau khi ăn cơm xong, Hồng Loan hàn huyên với mẹ Thành một lúc lâu rồi mới đi lên tầng. Lúc đi đến trước cửa phòng mình, đúng lúc cô thấy cánh cửa phòng bên cạnh mở ra, Trường Giang đút tay túi quần đi ra ngoài.
Bước chân của cậu ta vẫn lớn như thế, đi chưa được hai bước đã sắp lướt qua người cô. Hồng Loan không do dự nhiều lắm, cô tiến một bước nhỏ lại gần cậu rồi mở miệng nói cám ơn.
“Sáng nay cảm ơn cậu.”
Người đối diện không nói gì.
Tầm mắt Hồng Loan di chuyển từ đầu vai lên đến thái dương Trường Giang, sau đó lại nhìn xuống dưới đất. Cô đang chuẩn bị nhấc chân rời đi thì nghe được đối phương lên tiếng.
“Nói mỗi cảm ơn là xong?”
Giọng nói từ tính của Trường Giang khiến Hồng Loan dừng bước chân, cô ngẩng đầu nhìn cậu: “Vậy cậu muốn tớ cảm ơn như thế nào?”
Cô gái nhỏ có đôi mắt hoa đào xinh đẹp, con ngươi màu hổ phách như đang phát sáng, vẻ mặt thì nghiêm túc hỏi cậu.
Vừa rồi Trường Giang chỉ nhất thời hứng thú hỏi như vậy mà thôi. Thấy cô gái nhỏ hỏi ngược lại mình, cậu suy nghĩ trong thoáng chốc nhưng không nghĩ ra cái gì.
Trường Giang cong cong khoé môi, lúc đi ngang qua Hồng Loan, cậu bèn bỏ lại một câu:
“Tạm thời cho cậu nợ.”
Cũng được! Dù sao cô cũng đang ở nhà Trường Giang, chắc chắn sau này còn phải nhờ cậu giúp đỡ.
Hồng Loan đứng trầm tư tại chỗ một lát, sau đó vặn tay nắm cửa rồi mở cửa đi vào phòng.
Kết thúc tiết tự học buổi tối, vừa về đến nhà thì mẹ Thành đã nhiệt tình hỏi Hồng Loan có muốn ăn khuya hay không, Hồng Loan nói hết nước hết cái mới khiến mẹ Thành tin cô ăn rất ít, thật sự không đói bụng.
Mỗi ngày đều phải đối phó với sự chăm sóc nồng nhiệt của mẹ Thành, Hồng Loan không biết phải làm sao, nhưng trong lòng cô lại dạt dào ấm áp như được chìm đắm trong nắng sớm mùa hè.
Tắm rửa xong xuôi, Hồng Loan dựa người vào thành giường, cô vừa mới cầm vào điện thoại để chuẩn bị nghe đối thoại tiếng Anh thì bên ngoài vang lên tiếng gõ cửa.
Hồng Loan xuống giường rồi đi ra mở cửa —
Là Trường Giang!
Trường Giang uể oải đứng dựa người vào khung cửa. Nghe thấy tiếng mở cửa, cậu lười biếng nghiêng đầu nhìn vào trong. Khi ánh mắt vô tình chạm phải nơi đầy đặn cao ngất sau lớp vải dệt, cậu nhanh chóng di chuyển tầm mắt đến khuôn mặt cô gái nhỏ.
Đây là lần đầu tiên khoảng cách giữa hai người gần như vậy, Hồng Loan có thể nhìn thấy rõ ràng đôi mắt và lông mày của Trường Giang — con ngươi đen bóng như phát sáng, đuôi mắt sắc nét hẹp dài, khi cậu rũ mắt nhìn khiến người ta có cảm giác sắc bén sâu lắng; mà phía trên là hàng mày rậm như kiếm, đen như mực, làm nổi bật vẻ nam tính mạnh mẽ.
Hồng Loan đứng cạnh cửa, cô dẹp bỏ suy nghĩ vớ vẩn của mình rồi nghi ngờ hỏi: “Cậu có chuyện gì à?”
---
Trường Giang vẫn nghiêng người dựa thân lên khung cửa, cậu nâng tay phải, đưa quyển bài tập ngữ văn tới trước mặt Hồng Loan.
“Cái gì vậy?”

⬅ Trước Tiếp ➡