⬅ Trước Tiếp ➡

nàng là đứa trẻ bị thần tiên vô tình nhặt được trên đường.
Hắn ta vốn là thần tiên, là cửu vĩ kim hồ duy nhất trên thế gian này tu thành chính quả.
Hắn ta nhìn vạn vật mà chẳng để tâm, nhưng lại luôn ghi nhớ mọi sinh linh trong lòng.
Nàng hiểu rõ, Lục Du chỉ vì nhàm chán nên mới nuôi nàng bên mình để giải khuây.
Hắn ta dịu dàng đối với nàng, dịu dàng đối với Âm Sơn, dịu dàng đối với cả chúng sinh.
Nhưng sự dịu dàng ấy, là sự bình đẳng dành cho tất cả.
Dẫu vậy, nàng vẫn ôm một tia hy vọng, mong rằng sau ngần ấy năm, nàng có thể trở nên đặc biệt trong lòng hắn ta.
Song, đáp lại sự mong đợi của nàng, chỉ là lời nói nhẹ nhàng nhưng vô tình "U Nương, ngươi nên xuống núi tu luyện đi." Hắn ta khẽ rút tay ra, ánh kim quang dần dần bao lấy nàng.
"Xuống núi rồi, cứ đi về hướng Đông.
Khi ngươi vượt qua kiếp nạn, Âm Sơn sẽ tự mở cổng đón ngươi trở về." U Nương giật mình tỉnh ngộ, ngã ngồi trước cánh cổng lớn của Âm Sơn, ngước mắt nhìn bia đá sừng sững.
Nàng đưa tay chạm vào mặt mình, nước mắt đã giàn giụa từ lúc nào.
Ngẩng đầu nhìn tấm bia, nàng bật khóc thảm thiết, gọi vang cái tên "Lục Du, Lục Du, Lục Du " Không ngờ, tiếng khóc ấy chẳng đổi lấy được chút thương xót.
Nàng bị truyền tống thẳng xuống chân núi.
Bên tai vang lên giọng nói của Lục Du "Cách biệt tháng năm, ngày gặp lại chắc chắn sẽ đến." Nàng ngửa mặt nhìn lên trời xanh, vươn tay lên hư không cố bắt lấy, nhưng lại chẳng thể nắm được gì.
Nàng không thể trở về núi nữa.
Nàng cố gắng lao vào mấy ngày, lần nào cũng bị đẩy xuống chân núi.
Mỗi lần bị đẩy đi, nơi đặt chân càng thêm xa lạ.
Nàng lại cố chấp đi ngược về, không ngủ không nghỉ, lòng đầy kiên quyết.
Nhưng đến một ngày, nàng phát hiện bản thân không còn đường quay lại.
Lần này, nàng đã bị truyền tống tới một vùng đất lạ lẫm, trước mặt là khung cảnh chưa từng thấy bao giờ.
Giọng nói quen thuộc của Lục Du lần nữa vang lên bên tai "Từ giờ trở đi, ta sẽ không can thiệp vào con đường của ngươi nữa.
Việc có thể quay lại núi hay không, tất cả đều dựa vào tạo hóa của ngươi." Nàng nhìn vào khoảng không vô hình mà cất giọng "Chỉ cần ta vượt qua kiếp nạn, là có thể về nhà đúng không?" Một hồi lâu sau, trong không gian yên tĩnh chỉ vang lên một âm tiết rời rạc "Đúng." Nàng đưa tay gạt nước mắt, không khóc thêm nữa.
Trái tim vốn mềm yếu dần cứng cỏi, nàng quay người, dõi theo ánh bình minh nơi phía Đông mà bước đi.
Tiễn bước U Nương xong, Lục Du buông chiếc bút lông trong tay xuống, ánh mắt khẽ quét quanh phòng.
Lục Du thầm nghĩ, tiểu hồ ly ngày ngày làm ầm ĩ bên cạnh hắn ta, nay nàng đi rồi lại thấy không quen, thật tĩnh lặng.
Tiếng bước chân dần tiến lại gần, nàng đã bị thương, không còn chút sức lực nào để trốn chạy.
Trên đường, nàng phải trốn Đông trốn Tây hết lần này đến lần khác, không ít người gặp nàng giữa núi thì hô hoán "yêu quái, yêu quái".
Rõ ràng tai và đuôi nàng đã được giấu kỹ nhưng họ vẫn kinh hãi.
U Nương không biết rằng bộ dạng mặc áo trắng rách rưới, lẩn quẩn nơi khe núi của nàng lúc ấy trông chẳng khác nào một bóng ma sơn cốc.
Bởi thế, nàng mới bị người ta hiểu lầm như vậy.
Quá mỏi mệt, nàng ngã xuống đất, hóa thành một con hồ ly xám bình thường nhất.
Lúc đó, một


⬅ Trước Tiếp ➡