Tiếp ➡
Vùng ngoại ô kinh thành, một căn nhà nhỏ hẻo lánh thơm ngào ngạt mùi hoa quế, một hàng cây hoa mọc cao vút, một hàng tú cầu thấp, kiến trúc ba gian, gạch đỏ ngói xanh, trang nhã mà bình dị, tuy nhỏ như chim sẻ nhưng bên trong rất đầy đủ, ngôi nhà nằm ở một vị trí tuyệt vời ở Trường An, nó yên tĩnh giữa sự hối hả và nhộn nhịp, là một trong rất nhiều của hồi môn của Dung Xu.
Nếu như không phải trong lòng nàng có chút hoài nghi, nàng tuyệt đối sẽ không đi tới sân viện này, buồn cười chính là, nếu không phải có người cố ý đưa ra chứng cứ, nàng cũng sẽ không nghi ngờ, không nghi ngờ tên nam nhân năm năm thoạt nhìn thành thật lương thiện kia, đã sớm nghiêng ra ngoài.
Dung Xu chỉ lẳng lặng đứng ngoài cửa sổ phòng ngủ chính, giống như không tận mắt nhìn thấy, nàng sẽ không bị phân tâm.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
Cửa sổ không đóng, nhất định là người trong phòng cố ý để lại, có lẽ bọn họ biết có người ngoài, bên trong có tiếng thở gấp nho nhỏ và tiếng kêu mềm mại có vẻ rất vất vả.
Dung Xu yên lặng ngẩng đầu lên nhìn bầu trời xanh thẳm, cuối thu khí trời mát mẻ, nàng cũng gặp Trịnh Đình vào một ngày thu như vậy, khi đó bọn họ còn nhỏ tuổi, nàng là cô nhóc nghịch ngợm, rất thích trèo cây, trèo cao nhìn bầu trời rộng lớn, tưởng tượng mình là con đại bàng bay vút mây trời, trong lòng mang hoài bão cao cả.
Sức khỏe Trịnh Đình không tốt lắm, lúc nào cũng buồn bực ở nhà, lúc bọn họ gặp nhau, gia đình bọn họ tình cờ đến ở biệt viện Giang Nam thăm ngoại tổ mẫu của nàng, nàng trèo thật cao, vừa lúc nhìn thấy Trịnh Đình bị giam giữ ở trong sân đọc sách.
Diện mạo Trịnh Đình là dung mạo của người trời, ở tuổi đó đã nét nào ra nét đó, dưới đôi mắt phượng trong veo mỹ lệ là sống mũi thẳng tắp, phía dưới là đôi môi mỏng xinh đẹp, hắn ngồi ở đó yên lặng cầm sách quyển trong tay, giống như một bức tranh.
Lúc Trịnh Đình ngẩng đầu vừa lúc nhìn thấy cô nhóc nghịch ngợm treo trên cây bên cạnh tường, hai con người với những tính cách rất khác nhau ngoài ý muốn trở thành bạn tốt.
Lúc rời khỏi Giang Nam núi non tốt nước đã vào xuân, tiểu nha đầu không thích khóc bỗng rơm rớm nước mắt, kéo y phục Trịnh Đình không muốn buông tay, Trịnh Đình hứa sẽ viết rất nhiều thư cho nàng, bọn họ đã trao đổi thư từ qua lại rất nhiều năm, thẳng đến khi Trịnh Đình vào kinh tham gia khoa khảo và trở thành trạng nguyên trẻ tuổi nhất nước Đại Vân, năm đó hắn mới mười tám tuổi và nàng mười sáu tuổi.
Ngày yết bảng, Dung Xu ngồi xe ngựa của phủ Đại tướng quân đến trước bảng canh giữ, muốn là người lần đầu tiên nhìn thấy tên của hắn treo cao trên bảng, khi đó tình cảm của nàng còn chưa đủ sâu, chỉ là đơn thuần muốn chúc mừng bạn tốt thời thơ ấu của mình, không nghĩ tới ngày đó nàng lại vô tình cứu Trịnh Đình, người thiếu chút nữa bị bắt cóc do tên ngốc này nằm trong danh sách bắt con rể của người giàu nhất Trường An.

Tiếp ➡