Trịnh Đình còn định nổi giận nhưng lại ngây ngẩn cả người khi nghe thấy giọng nữ lạnh lùng, đúng rồi.. Hôm nay hắn được nghỉ ngơi, vốn nên ở cùng Dung Xu, nhưng hết lần này tới lần khác hắn có một số ham muốn, lúc rời khỏi nhà, hắn mơ hồ nhớ rõ mình đã giải thích với Dung Xu như vậy: "Hôm nay Mộc thị lang hẹn xã giao với mấy đồng liêu."
Dung Xu từ trước đến giờ luôn đứng đắn lại hào phóng nên đương nhiên nàng cũng đáp ứng, xã giao cái gì cũng là giả, đi thăm ngoại thất mới là thật, hắn và Mộc thị lang đều nuôi dưỡng ngoại thất bên ngoài, nuôi ngoại thất ở trong viện hồi môn của thê tử, loại chiêu thức ti tiện này là Mộc thị lang dạy hắn.
Nơi nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất, hiện giờ nghĩ lại thật đúng là chó má không thôi.
"Nương tử?" Trịnh Đình kéo chăn lên, trên mặt tràn ngập bối rối, nhất thời không biết nên che mình hay là che Hà Quyên trên giường, luống cuống tay chân một hồi, hắn vẫn nhìn bóng dáng lạnh lùng ngoài cửa, chỉ cảm thấy cả người lạnh toát, máu sắp đông lại.
"Ngươi còn nhớ rõ ngươi có nương tử sao?" Dung Xu lúc này đã đưa lưng về phía cửa, làm cho Trịnh Đình không nhìn rõ vẻ mặt của nàng, nàng sợ mình trông có vẻ quá phẫn uất, quá oán hận.
Giọng của Dung Xu rất lãnh đạm, nghe như không để ý, nhưng chỉ có chính nàng mới biết trong lòng đau như thế nào, vừa nghĩ lại thì ra tất cả ân ái chỉ là một bên nàng tình nguyện, trái tim Dung Xu bỗng trống rỗng, không phải nói năm năm nay tiêu hao tình yêu sâu đậm bao nhiêu, chỉ là hiện thực thật sự quá không chịu nổi.
"Dung Xu, nàng nghe ta nói." Trịnh Đình thấy nàng lạnh nhạt như thế, trong lòng hoảng sợ, hoa nhà không có hương thơm của hoa dại, nhưng hoa nhà được chăm sóc cẩn thận, hoa dại có thể hái ở được ở bất cứ đâu, ai nặng ai nhẹ hắn vẫn có thể phân biệt rõ, hắn cũng không muốn cúi đầu nhặt một tảng đá mà mất một viên ngọc bích ở bên hông.
"Đại nhân, hiện giờ đưa ra ngoài ánh sáng cũng tốt, Mục nhi và Ưu nhi cũng dần hiểu chuyện rồi, không thể cứ vô danh vô phận mãi như vậy được, ngài và phu nhân lại không có con cái, thiếp thân cũng không phải.." Nữ nhân trên giường trù tính đã lâu, cuối cùng mới có cơ hội như vậy, đương nhiên phải nắm chặt.
Đúng vậy, chuyện tư tình hôm nay chính là nàng ta cố ý vô tình truyền ra ngoài, nàng ta cũng phải vì mình, vì con mà đánh một trận!
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Ngươi câm miệng!" Trịnh Đình tức giận ngăn cản lời nói còn dang dở của Hà Quyên.
Được rồi! Hắn có thể đã có mấy lần nói những lời đao to búa lớn khi đang ý loạn tình mê, nói sẽ công khai Hà Quyên với người ngoài, nhưng cho tới bây giờ hắn chưa từng coi những lời dỗ dành người khác là thật, phải biết rằng.. Hà Quyên ngoài sự quyến rũ trên giường ra thì không có bất kỳ chỗ nào có thể so sánh được với Dung Xu, cũng không lên được mặt bàn, thậm chí nàng ta còn không xinh đẹp như Dung Xu.