⬅ Trước Tiếp ➡
Trịnh Đình là một lang quân tốt, ai nấy đều khen không dứt miệng, lấy danh nghĩa si tình với thê tử, ai cũng nói hắn trọng tình trọng nghĩa, cho dù thê tử vô sinh cũng không muốn nạp thiếp, giành được bao nhiêu thanh danh tốt?
Khi hắn đạt được thanh danh tốt thì Dung Xu lại bị đồn là ngang ngược không nói lý lẽ, cưng chiều sinh kiêu không chịu rời đi. Ai còn rảnh mà đi nghiên cứu sâu tất cả thành tựu của Trịnh Đình hiện giờ, ngoại trừ nỗ lực của bản thân hắn kỳ thật càng nhiều là dựa vào quan hệ của Dung gia.
Cũng sẽ không ai đi nghiên cứu kỹ, Dung Xu cũng chưa từng ngăn cản hắn nạp thiếp, là bởi vì hắn ham hư danh, cũng là bởi vì hắn muốn lấy lòng nhạc gia của mình.
Bản chuyển ngữ bạn đang đọc thuộc về truyensacfull.com. Nếu bạn đọc ở trang khác chứng tỏ đó là trang copy không có sự đồng ý của truyensacfull.com fanpage. Mong bạn hãy đọc ở
"Ta đang nói chuyện với Dung Xu, không tới phiên một người ngoài như người xen vào." Trịnh Đình không dám nổi giận với Dung Xu, nên trút tức giận lên người Hoắc Tiêu.
"A Tiêu không phải người ngoài." Dung Xu lạnh lùng: "A Tiêu là nghĩa tử của tiểu di, là biểu đệ của ta." Phụ mẫu Hoắc Tiêu đều là thành viên của Dung gia quân, cả hai đã chết trong một lần phục kích, Hoắc Tiêu được nhận nuôi bởi tiểu di không có con của Dung Xu.
"Dung Xu, nàng cũng chỉ lớn hơn ta một tháng, sao có thể là biểu tỷ?" Hoắc Tiêu không nhịn được giậm chân.
"Lớn hơn một canh giờ cũng là lớn hơn, lớn hơn một khắc đồng hồ cũng là lớn hơn, tiểu đệ à." Tuy rằng trước mặt Trịnh Định, Dung Xu chỉ còn lại một khuôn mặt lạnh lùng, nhưng nàng vẫn có thể vừa nói vừa cưới với Hoắc Tiêu.
Trịnh Đình từ trước đến nay luôn có phần thù địch đối với những đệ tử Dung gia quân này, giọng điệu của hắn không hài lòng lắm: "Dung Xu, trong lòng nàng còn có phu quân như ta sao? Đối xử với ta bằng khuôn mặt lạnh lùng như vậy, nhưng trước mặt ta lại nói chuyện rất vui vẻ với nam nhân khác." Nói không nên lời là tâm tư gì, Trịnh Đình không thích nàng ở chung với những huynh đệ trong quân, mỗi khi nàng ở cùng một chỗ với những huynh đệ kia, Trịnh Đình cảm thấy mình chỉ như một người ngoài, không thể bước vào vòng tròn sinh hoạt của Dung Xu.
Xuất thân của hai người khác nhau đến mức Trịnh Đình dù có chết cũng không thừa nhận, bởi vì trong lòng hắn cảm thấy vô cùng thấp kém.
"Trịnh Đình, nếu như ngươi còn muốn giữ thể diện thì cùng ngoại thất của ngươi lên xe." Cuối cùng Dung Xu cũng liếc mắt nhìn Trịnh Đình một cái, Trịnh Đình lập tức sững người, cái liếc của nàng mười phần lạnh lùng, làm cho lòng Trịnh Đình bất an không thôi.
Trịnh Đình thật lòng yêu Dung Xu, lời hứa với Dung Xu cũng là thật, nhưng Dung Xu đối với hắn mà nói vốn là tiên tử trên trời, hắn nhất định phải toàn tâm toàn ý nâng đỡ trong lòng bàn tay, yêu thương và chiều chuộng nàng, dần dà hắn cũng sẽ mệt mỏi, hắn cũng muốn được nữ nhân phục vụ như một tên nam nhân.
Cưới một nữ nhân cao quý như Dung Xu vốn là hắn không tưởng tượng được, hắn làm sao có thể muốn nữ nhân cao quý như vậy hầu hạ hắn đây?

⬅ Trước Tiếp ➡