Chương 11
nói “ Ở đây có rửa xe không?” Ông chủ nói “Có chứ, có chứ.
Cô muốn rửa sao, chúng tôi còn có dịch vụ làm đẹp cho xe nữa đấy.” Giản Tích nói “ Loại ba mươi lăm đồng ấy.” Sau đó cô nhìn về phía Hạ Nhiên, vừa cười vừa vẫy vẫy tay với anh.
Ông chủ cũng kịp phản ứng “ Các người biết nhau à?” Hạ Nhiên đi tới, vỗ một cái vào vai ông chủ “ Lão Triệu, rửa xe giúp cô ấy đi.” Giản Tích đem xe đến vị trí được chỉ, sau đó lấy túi xách và áo khoác xuống “Chỗ này cũng không quá khó kiếm.” Cô vừa nói vừa mặc áo khoác, thời điểm cô duỗi ống tay áo để mặc vào, thân người hơi đưa về phía trước, khuôn ngực cứ thế được phác họa rõ ràng.
Ánh mắt Hạ Nhiên nóng rực, cố gắng dời tầm mắt đi chỗ khác “ Cô thật đến chỗ này rửa xe à?” “Chỗ tốt như vậy sao bỏ qua được.” – Giản Tích cười nói “ Những chỗ khác vừa đắt, còn phải làm thẻ hội viên nữa.” Hạ Nhiên đưa mắt nhìn chiếc Audi A6 của cô, trên mặt viết ‘Trông tôi sẽ tin sao?’ Giản Tích vẫn cười, “ Anh làm thêm ở tiệm này hả?” Hạ Nhiên nói “ Chỗ này của bạn tôi, nên thỉnh thoảng cũng ghé giúp anh ta một chút” “Anh bận bịu như vậy, hẳn người ta phải trả lương cao lắm?
– Giản Tích hỏi Đang rửa xe lão Triệu nghe thế, hét lớn trả lời “ Trả lương sẽ tổn hại tình cảm đó, nên một xu cũng không có đâu ” Hạ Nhiên “Tình cảm cái rắm ấy ” Giản Tích nghe thế phì cười, mi mắt theo đó cũng cong lên vui vẻ.
“A quên mất.” – Cô nhớ ra “Anh để quên đồ ở chỗ tôi” Hạ Nhiên không rõ nên hỏi “Quên gì?” Giản Tích đi lướt qua mặt đất ướt đẫm, từ trong xe đem ống tuýp sắt cầm ra “ Trả lại cho anh này.” Hạ Nhiên “…” Giản Tích thành thực nói “Thật ra tôi muốn đến trả đồ cho anh, thuận tiện rửa xe luôn.” “Thứ đồ chơi này không còn cần đâụ” – Hạ Nhiên có chút không biết nói sao.
“Anh không có nó thì làm sao kiếm ăn được.” – Giản Tích nói.
Hạ Nhiên cười ngặt nghẻo “ Mấy cái này nhà tôi có rất nhiều, không có cái này cũng chẳng sao.” Giản Tích không thèm để ý, trực tiếp đem tuýp sắt ném qua.
“Chết tiệt, giết người à?” – Mắng thì mắng nhưng Hạ Nhiên vẫn nhanh tay lẹ mắt chụp lấy.
Giản Tích khoanh hai tay trước ngực “ Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đòi nợ ngoài đời thật, các anh chuẩn bị chu đáo quá, anh nan– Làm nghề này lâu rồi?” Hạ Nhiên gật đầu “ Năm năm, giúp người ta đòi nợ mướn.” Giản Tích hỏi “ Ngoài cái trò hắt máu gà, còn trò gì khác không?” “Đại khái đập nát tay chân đều dùng qua rồi.” – Hạ Nhiên nói một cách bình thản, mò ra bao thuốc lá, rút ra một điếu, liếc nhìn cô “ Sợ à?” Giản Tích lườm anh một cái “ Sao phải sợ, tôi chưa bao giờ thiếu nợ.” Hạ Nhiên ngậm điếu thuốc cười “Ồ…Tiếp tục phát huy, làm một công dân tốt.” Giản Tích hôm nay mặc một thân áo xám nhạt bên trong, bên ngoài là áo khoác mỏng màu kem, vừa vặn nơi cổ áo lộ ra xương quai xanh xinh đẹp, xuống một chút nhô ra đường cong cao vút.
Hạ Nhiên rũ mắt xuống, tầm mắt lại rơi vào nơi cổ áo cô.
Trong đầu anh nghĩ “Da gì mà trắng thế không biết?” “Đến đây, đến đây, uống ly nước đi.” Lúc này một người phụ nữ bưng hai ly trà nóng từ trong nhà