Chương 18
đó buông lỏng.
Một đóa đỗ quyên xinh đẹp rơi vào lòng bàn tay anh.
“Anh muốn khen mà.” – Cô nhẹ nhàng bỏ lại một câu như thế rồi đi thẳng về phía phòng khách.
Mặt Hạ Nhiên buông lỏng, nhìn đóa hoa đỏ thẫm trong lòng bàn tay, đây chính là lời khen của cô dành cho việc anh giúp cô đỗ xe ở cửa ban nãy.
Thôi, cứ xem là lời khen muộn đi… Một giây trước, khi đi thoáng qua anh, cô đã nói thế nào nhỉ?
“Thầy giáo Hạ, thầy quả là quá đỉnh ” – Thanh âm của Giản Tích mềm mại, khóe miệng còn mang theo nụ cười ôn hòa, lực sát thương đónannannan Má nó… Đúng là nổ tai mờ mắt Hạ Nhiên giương mắt, nhìn theo bóng dáng của Giản Tích, eo thon, đôi chân thon dài được ôm vừa khít bởi chiếc quần Jean, đáng chú ý hơn lại là vòng ba vừa tròn vừa vểnh… Một cảm giác khô nóng tràn đến, Hạ Nhiên làm sao cũng không đè ngọn lửa này xuống được.
Lão Triệu làm một bàn đầy đồ ăn, gà, vịt, bò, cá gì đều có hết.
Giản Tích lại không giống các cô gái khác, vì giữ vóc dáng mà nhịn ăn, kiêng các loại thịt.
Ngược lại, cô là loại người rất biết hưởng thụ, thịt mỡ gì cũng đều không kỵ.
Hạ Nhiên cảm thấy cô so với đàn ông còn ăn uống thoải mái hơn.
Giản Tích mười phần cổ vũ, mỗi một món cô ăn qua đều khen không ngừng “Anh Triệu trước đây không phải làm đầu bếp chứ, mấy món này vừa thơm vừa ngon.” Lão Triệu được khen thì mừng rỡ “Hoàn toàn do tự học thành tài đấy.” Vợ lão Triệu cũng gắp cho cô một cái đuôi heo “ Bác sĩ Giản thích thì thường đến đây ăn cơm đi, cô còn trẻ như vậy đã có thể là bác sĩ mổ chính, cô còn lợi hại hơn.” “Tôi đi học sớm, giữa chừng còn thi nhảy mấy cấp, nhưng giai đoạn thực tập cũng không thiếụ” – Giản Tích giọng nói nhẹ nhàng “ Yên tâm, tôi không có đi cửa sau đâụ” Trên bàn ăn lại vang lên một tràng tiếng cười, bữa trưa kết thúc trong bầu không khí hài hòa vui vẻ.
Sau khi ăn xong, đứa bé có vẻ đói bụng, vợ lão Triệu bèn đi cho đứa bé bú, Giản Tích thuận miệng hỏi thăm “ Lượng sữa có đủ cho bé không?” “Đủ thì đủ, nhưng ngực bên trái rất căng đau, đứa nhỏ muốn bú lại không ra sữa” – Vợ lão Triệu cho đứa bé ăn sữa xong bèn đem thả lại vào giường nhỏ.
Hai người đi đến phòng khách, Giản Tích nói “ Vậy cô phải chú ý nhiều một chút, chỉ sợ tuyến sữa bị nghẽn, chẳng may bị nhiễm trùng lại không thể đích thân cho đứa nhỏ ăn sữa.” Cô nghĩ nghĩ “ Tôi có quen một bác sĩ chuyên về vấn đề này, rất có kinh nghiệm, cô có thể đến đó kiểm tra xem sao, chút nữa tôi sẽ đưa cô số điện thoại của vị bác sĩ đó.” Hai vợ chồng lão Triệu nghe thế lại một lần nữa luôn miệng nói cám ơn.
Giản Tích cũng tạm biệt hai người “ Cám ơn bữa trưa của hai người, tôi đi trước.” Hạ Nhiên cũng nói “Cùng đi.” Hai người một trước một sau ra cửa, Giản Tích cầm chía khóa xe “ Có cần tôi đưa anh về không?” Nhà Hạ Nhiên cách đây chỉ khoảng hai trăm mét, lần trước rửa xe cô có nghe anh nói qua, Giản Tích cũng là theo phép lịch sự hỏi khách sáo, tay cô vừa định mở cửa xe chuẩn bị ngồi vào.
Nào biết Hạ Nhiên lại nói “Được” Giản Tích ngây người, phát hiện Hạ Nhiên đang nhìn cô, ánh mắt bỗng trở nên tĩnh lặng.
Cô gật