Chương 3
nữa là có thể nuốt được đồng tiền rồi đấy.” “Không phải chứ anh Nhiên, anh không có ý gì sao lại đi đỡ con gái người ta??” Hạ Nhiên lấy một bao thuốc lá, rút ra một điếu cắn ở miệng, “ Ýnghĩ xấu trong đầu thằng nhóc như cậu anh còn không biết sao?
Nếu anh mày mà muốn tán gái thì vừa rồi đã không đỡ cô ta, để cô ấy trực tiếp ngã vào lòng rồi” Lâm Gia bỗng nhiên gõ lên đầu mình một cái “Tiếp xúc thân mật đại pháp, cái này đúng là tốt hơn ” “Tốt cái beep” –Hạ Nhiên vỗ vỗ lên trán hắn “Cậu còn không lo theo dõi con nợ cho tốt đi” Hạ Nhiên là một tay anh chị chuyên đòi nợ thuê, mấy ngày trước có nhận được một đơn hàng, đó là một công ty xi măng với món nợ hơn sáu mươi vạn, chủ nợ nói chỉ cần bọn họ có thể đòi được tiền, thì một phần hai số tiền đó sẽ là thù lao.
Bọn họ đã theo dõi ba bốn ngày nay, chủ yếu phải tìm hiểu hoàn cảnh sinh hoạt của đối tượng.
Vừa rồi theo dõi ở lầu sáu, vô tình nghe thấy một đám đàn ông say xỉn huênh hoang, nói là trong vòng ba mươi phút có thể tùy tiện kêu đến một đại mỹ nhân.
Hạ Nhiên lúc ấy đang ngồi trên sô pha ở đại sảnh đánh bài, đúng lúc Giản Tích một mạch từ trong thang máy đi ra.
Anh vô tình ngửi thấy được mùi hương từ mái tóc dài lướt qua.
Mềm mại nhẹ nhàng, đại khái có lẽ là hương hoa lan.
Một bên Lâm Gia còn đang mãi luyên thuyên không ngừng ”Kiếm được tiền, em phải đi đổi điện thoại di động mới được, tậu luôn một con ai phôn 7 pờ lớt rét ” Hạ Nhiên thật sự bị phát âm tiếng Anh của thằng nhóc này làm cho hết hồn.“ Nói thật dễ nghe, đến đây, anh dạy cho cậu phát âm cho chuẩn nào” Anh hút thuốc, khói thuốc lượn lờ trước mắt “ Đọc theo anh nào, Iphone – 7 – màu – đỏ” Nghe thế Lâm Gia cười đến nghiêng ngả, cười ha hả một hồi đột nhiên dừng lại “Anh Nhiên, anh Nhiên, cô gái kia kìa ” Hạ Nhiên thờ ơ nghiêng đầu, cắn điếu thuốc, khói thuốc tụ lại thành một bức màng mờ mịt Là Giản Tích quay trở lại.
“Tôi uống rượu, không thể lái xe, cô chờ tôi ở lầu hai đi” “Tôi tám giờ mới từ phòng giải phẫu đi ra, một ngày chưa kịp ăngì đã chạy vội đến gặp anh, anh xem tôi là tài xế à?
Tôi không mang tiền ” Cô vừa ra ngoài thang máy vừa nghe điện thoại của Lục Bình Nam.
Ngoài mặt thì có vẻ hung hăng nhưng lại không giấu được thái độ nhượng bộ thỏa hiệp.
Vừa tức giận vừa nói nên âm lượng của Giản Tích cũng cao hơn “ Lục Bình Nam” Một tiếng gọi này có thể nói là mang theo bao nhiêu hung hãn, phẫn nộ và …ủy khuất Người tò mò xem cuộc vui cũng thu lại bớt tiếng cười, Hạ Nhiên đem điếu thuốc kẹp ở giữa hai ngón tay, làn khói trắng cũng chậm rãi bay lên không trung.
Giản Tích cầm điện thoại di động, hốc mắt đỏ bừng, đầu dây bên kia đã tuyệt tình ngắt máy.
Cô cứ vậy nhìn điện thoại chừng mười giây, hai mắt đẫm lệ mơ hồ, lúc đầu còn có thể cắn môi để không khóc thành tiếng, nhưng lúc nghiêng đầu nhìn qua, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của người bên cạnh thì cô không thể nào nhịn được nữa.
Giản Tích ngồi sụp xuống đất, mái tóc dài che khuất đi gương mặt.
Không bao lâu cô đứng lên, nhìn chung quanh trái phải một lúc, cuối cùng ánh mắt