Chương 12
Phải, ngày mưa hôm đó cô được Giang Vũ cứu, chính anh là người đã ký tên vào tờ giấy cam kết phẫu thuật của cô. Cũng chính anh là người chi trả toàn bộ viện phí, cũng chính anh là người chăm sóc cô trong suốt quãng thời gian nằm viện.
Chính vì mang ơn anh nên khi anh ngỏ ý muốn vô đầu quân làm người mẫu ảnh cho Hoa Đại, cô liền không chút do dự mà đồng ý. Cô tập trung kiếm tiền, mục đích là để hoàn trả lại số tiền đã nợ, một phần cũng muốn kiếm thêm đôi chút để trang trải cuộc sống. Hoa Đại và cô ký kết bản hợp đồng lao động với thời hạn là ba năm, đến nay cũng đã đi được hơn một nửa chặng đường. Sau khi kết thúc hợp đồng, cô muốn bản thân quay trở lại làm một người bình thường, bình phàm mà sống một cuộc đời bình dị.
Vậy nên đợi đến khi cô rời đi, cô không muốn liên lụy đến anh ấy. Giang Vũ hiện đang là diễn viên được nhiều nhà đài săn đón, chưa kể mới đây còn nhận giải Thị Đế danh giá. Một người có tương lai sáng lạn như vậy, càng không nên dây vào loại người như cô.
Lục Hiểu Dư sau khi kết thúc phiên chụp hình quảng cáo, liền nhanh chóng tẩy trang rời khỏi studio. Vừa mới bước ra khỏi chỗ làm, đã thấy nhóm FC của mình đợi sẵn ở bên ngoài.
Cô nhiệt tình giao lưu cùng fan hâm mộ, còn gấp rút chạy đi mua bánh nước cho từng người. Tuy cô không quá nổi tiếng, nhưng ít nhiều cũng có cho mình một lượng fan nhất định. Trần đời này làm gì có ai không muốn được yêu thích, dù cô không muốn dấn thân vào showbiz, nhưng có người yêu quý mình, cô tất nhiên trân trọng.
Tống Ngụy đỗ xe ở phía bên kia đường, được phen nhìn trọn cảnh tượng đẹp đẽ kia. Lục Hiểu Dư khi cười trông rất đẹp, so với trong phim ảnh hay chụp hình, vạn phần không bì kịp.
“Trợ lý Hạ, cậu có biết đời người có mấy lần rung động không?”
“… Nghe nói có đôi ba lần.”
“Vậy theo cậu lần nào là lần ấn tượng nhất?”
Hạ Đồng có chút khó hiểu, hắn vì gì lại hỏi anh mấy câu ngớ ngẩn này? “Lần đầu tiên gặp gỡ?”
Người đàn ông cười khẩy, hướng đôi mắt ảm đạm của mình về phía người kia. Trầm giọng “Bậy Ấn tượng nhất là khi tôi nhìn thấy nụ cười của Lục Hiểu Dư.”
============================================================
Tười tỗi, Lục Hiểu Dư quay trở về dãy nhà trọ, fại thẫy trước cửa nhà mình có một bó hoa hồng. Tâm
tình cô mẫy chỗc vỡ vụn, không cần ðoán cũng biết ứà ai ðã ðể fại bó hoa này.
Người ðàn ông ðó... nhất quyết không muốn buông tha cô?
Lục Hiểu Dư phó mặc bó hoa kia, gấp vội fục tìm chìa khóa nhà. Cô nên chuyển nhà không? Chuyển ði
rồi hắn sẽ không tìm ra cô ðược nữa?
“Gon chó trong nhà nhận quà của chủ cũng còn biết vẫy ðuôi, vậy mà cô Lục nhận hoa của chủ fại không
biết vui mừng?” Hắn tựa người vào tường, nhàn nhạt hút một hơi thuốc fá. Khinh khỉnh cười fạnh
“Xem ra nhận thức của cô Lục còn không bằng con chó, nhỉ?”
“cm
.." Lục Hiểu Dư không dám quay mặt ra nhìn, toàn thân bắt chợt run đên. Chìa khóa trong tay cũng vô
tực rơi xuỗng ðất.
Hãn... fà hẳn...
Advertismentr
Tống Ngụy ném ðiễu thuốc đá trong tay xuỗng ðất, từng bước ði đên cầu thang. Vừa ði vừa cho tay vào
trong túi áo. Nhìn cô gái mặt mày tái xanh ðến run rẩy bần bật, bạc môi ðắc ý øiương cao.
“Gô Lục, fâu rồi không gặp. Gô còn nhớ ðễn người chủ như tôi chứ?”
“cm