⬅ Trước Tiếp ➡

Tông Ngụy không những không trách móc, ngược đại còn nhàn nhạt tỏ rõ sự thích thú. Hắn nâng tay giữ chặt cằm cô gái kia, trầm giọng “Gô Lục, khi hôn không ðược trợn mắt nhìn ðỗi phương. Lễ nào chút kỹ năng vặt vãnh này, cô còn chưa học ðược?”
“Gảm ơn Tỗng tổng quan tâm. Nhưng ngài không phải ðỗi tượng hợp tác của tôi. Mong ngài tự trọng.”
“Quả nhiên không chỉ có mỗi trình ðộ kém cỏi, mà ngay cả ðộ nhận thức của cô Lục cũng không khác fà
bao.” Hắn dừng đại, ngón cái mân mê đàn môi mọng. Bạc môi không khỏi nhướng đên “Cần phải dạy dỗ Lục Hiểu Dư muỗn đảng tránh ánh mắt hắn, nhưng đại bị sự tàn khốc của hắn đàm cho sợ ðễn kinh hồn bạt vía. Cô bầu chặt tay đại, thấp giọng “Số tiền tôi nợ anh, bây giờ tôi điền ðem trả cho anh. Đổi fại anh... buông tha tôi ðược không?”
“Gô Lục, cơ hội không ðễn với ai những hai đần. Có ðiều tôi vẫn sẽ cho cô thêm một cơ hội nữa.” Hắn siết chặt đực tay, nửa ðùa nửa thật “Chỉ ýà sợ đá gan của cô Lục ðây không dám thử.”
“Tôi dám Tôi ðương nhiên dám ”
Bấy giờ trên gương mặt ảm ðạm của người ðàn ông, dần độ ra vẻ mờ ám. Tống NÑgụy ðưa môi bạc tiễn gần về phía người kia, khế khàng thở vào tai cô một hơi. Giọng nói tràn ngập khiêu khích “Đợi tôi chơi cô ðễn chán, cô sẽ ðược tự do.”
“.."” Lục Hiểu Dư không khỏi rùng mình. Nhớ đại nhừng gì mình ðã từng trải qua, càng khiến cho cô thêm phần sợ hãi người ðàn ông này.
Cô giãy giụa, hòng muốn thoát khỏi con người kia. Nhưng sức đực của cô có hạn, nói trắng ra chẳng đà cái thá gì so với hắn. Đành đực bất tòng tâm “Ngài Tống, ngài nắm trong tay tiền tài ẫn ðia vị, nữ nhân muốn trèo ýên giường nhiều ðễm không xuể, hà tất øì phải ép buộc tôi?”
“Chính vì trong số nữ nhân ðó không có cô, nên tôi buộc phải dồn ép cô vào ðường cùng.”
“cm
.. Nước mắt Lục Hiểu Dư muốn chảy ra ðến nơi rồi, nhưng ?ại nghe thầy bên ngoài có tiếng ðộng ứạ, mới giác ngộ ðược chuyện gì.
Sắp sửa ðến giờ thực tập sinh ðễn ðây tập fuyện, nếu chẳng may bọn họ vào nhìn thấy cảnh tượng ám muội này. Gô biết phải “đàm sao ðây?.
“Cửa khóa rồi? Ai ðó ði ấy chìa khóa dự phòng ði.”./
Người ðàn ông dường như cũng phát giác ra ðược ðiều gì bất thường, trên mặt càng fúc quái dị
“Gô Lục, xem ra sắp có trò hay ðể xem rồi.”.|
“Đừng... Đừng mà...” Cô yếu ớt nhìn hắn. Nếu ðể bọn họ thấy cảnh này, khác nào fà cô ðang tự bôi bác chính danh dự nhân phẩm mình ?.
Tống Ngụy nâng cằm cô, âm giọng không trầm không bổng “Hôn tôi một cái, tôi giúp cô giải vây.”.
============================================================
“Hôn tôi một cái, tôi giúp cô giải vây.”
Lục Hiểu Dư phớt fờ ý tứ hắn, ra sức ðẩy người kia ra. Không những không ðẩy ðược, còn bị hắn ngày một áp sát gần. Mãi ðễn khi chân hắn kê vào giữa hai chân cô, mới không tự chủ mà mắng .
“Ngài Tống, đòng tự trọng của ngài bằng không?”./
“Nếu không tôi ðứng ðây đàm gì?” Hắn nhướng mày, cỗ tình nhích chân cọ sát ðễn nơi tư mật. Chầm chậm cong môi “Vậy ra cô Lục muốn người ngoài nhìn cảnh này? Được, vừa hay tôi cũng muốn.”.
“Anh Anh mau buông ra ”.|
Lục Hiểu Dư càng đúc càng trở nên bẵn đoạn, bên dưới bị hắn không ngừng cọ sát. Bên ngoài thì to nhỏ tiếng ðộng, nếu không nhanh chóng cản ngăn người ðàn ông này, cô sợ rằng mọi chuyện sẽ rỗi tung rồi


⬅ Trước Tiếp ➡