⬅ Trước Tiếp ➡

Lục Hiểu Dư bước xuống sảnh, sắc mặt càng lúc càng trở nên kém sắc. Cô mím môi, gắng gượng chịu đựng cơn đau ở dưới bụng. Cơn đau này so với thời điểm người đàn ông kia tiến vào trong cơ thể, cũng coi như một chín một mười.
Nhân viên lễ tân thấy cô thần sắc nhợt nhạt, bất giác nhìn xuống bên dưới quần của cô. Thấy dấu vết sẫm màu dính ở sau quần cô, liền vội lấy mảnh băng vệ sinh cho cô dùng.
“Xin lỗi quý khách, cô hình như đến kỳ rồi.” Người kia chậm lại vài giây, dúi mảnh băng vào tay cô “Đi về hướng này rẽ phải sẽ tới nhà vệ sinh.”
Lục Hiểu Dư cầm lấy miếng băng vệ sinh, cũng ậm ừ nói lời cảm ơn người nhân viên lễ tân. Cô ôm bụng đi về hướng nhà vệ sinh công cộng. Còn khoảng hai tuần nữa cô mới đến kỳ kinh nguyệt, lý nào bây giờ lại đến sớm như vậy?
Ngồi vào trong phòng vệ sinh, bấy giờ cởi quần ra mới thấy, máu đỏ thấm đẫm ra quần lót không ít. Cũng may là bên ngoài quần iean không lộ ra bao nhiêu, chỉ cần cô không đóng thùng áo sơ mi vào là được.
Lục Hiểu Dư cố đấm ăn xôi dán miếng băng lên quần, xong xuôi mới dám mở cửa rời đi. Nhưng tay chỉ vừa mới đặt lên cửa, đã vô lực buông thõng. Cô ngồi lên thành bồn cầu, nức nở khóc thành tiếng.
Ngay lúc này đây cô thật sự rất nhớ mẹ, giá mà bây giờ có mẹ ở bên thì tốt biết mấy.
Bẫm đi một lúc lâu, cơn đau bụng dưới ngày một dồn dập. Lục Hiểu Dư rời khỏi khách sạn, đau đớn ôm bụng đứng trên đường chờ xe. Cô bắt đại một chiếc taxi đi thẳng đến bệnh viện. Với tình trạng này, e rằng chỉ có thể nhờ đến sự can thiệp của y khoa.
Đến nơi, Lục Hiểu Dư ôm bụng đi tìm khoa phụ sản. Nhìn thấy sắc mặt trắng bệch của cô, ai nấy cũng hoan hỉ nhường cho cô vào phòng khám trước.
Lục Hiểu Dư nằm trên giường bệnh, cơn đau vùng kín lẫn bụng dưới cũng dịu lại được mấy phần. Vừa rồi bác sĩ có nói sơ lược qua tình hình của cô, đại loại như là màng trinh bị rách, bên trong bị xuất huyết. Còn có vùng kín bị thương do quan hệ quá mạnh bạo, cần phải khâu vài mũi.
Lục Hiểu Dư nhìn lên bình truyền dịch, cảm giác như thể bản thân mới vừa được tái sinh. Cô mím môi, hướng mắt nhìn người kia
“Bác sĩ, khoảng bao lâu tôi có thể ra về?”
Vị bác sĩ sau khi ghi chép lại bệnh án, mới ngó mắt nhìn sang cô. Nhẹ giọng “Không có ai đi cùng cô à?”
“Không có.” Cô lắc đầụ
Bấy giờ trên gương mặt bình đạm của vị bác sĩ xuất hiện ra vài ba nét giận dữ, tức giận mắng chửi “Lũ đàn ông khốn nạn, đúng là chỉ biết nghĩ đến cảm giác bản thân. Mới lần đầu đã quan hệ một cách mạnh bạo như vậy, còn làm tổn thương vùng kín con gái nhà người ta. Đã vậy còn không đi theo bạn gái đến đây khám bệnh, tồi hết chỗ nói.”
Lục Hiểu Dư nghe được mấy lời kia, ít nhiều cũng cảm thấy được an ủi phần nào. Cô nhìn vị bác sĩ, môi mỏng khẽ cong lên cười nhạt “Cảm ơn lòng tốt của bác sĩ. Có điều tôi là gái bán thân, bác sĩ không cần phải rủ lòng thương xót… Đều đáng đời cả mà…”
============================================================
“Đều đáng đời cả mà…”


⬅ Trước Tiếp ➡