Ngày Đêm Nhớ Em
Chương 20
⬅ Trước Tiếp ➡

Dì Lâm thấy bà ngoại hình như không biết chuyện, tất nhiên cũng sẽ không chủ động nhắc lại chuyện kia. Thế nên mỗi dịp lễ tết, hai nhà vẫn ăn cơm cùng nhau, hòa thuận như thể chưa từng xảy ra chuyện gì.
Nhưng chỉ có mình Tần Sương hiểu rõ, cô đã từng bị người ta vu oan lấy cắp đồ. Cô có thể không nói, nhưng cả đời này sẽ không bao giờ tha thứ.
Và từ sau chuyện đó, Tần Sương chưa từng một lần chủ động gọi điện cho Lâm Trạch.
Ngược lại, Lâm Trạch vẫn thường xuyên gọi cho cô, nhưng lần nào cô cũng chẳng có gì để nói. Trong lòng Lâm Trạch chắc cũng hiểu, nên quan hệ của hai người dần dần xa cách.
Trước khi Lâm Trạch đến Bắc Kinh, thực ra hai người đã rất lâu không liên lạc.
Lần cuối cùng là vào kỳ nghỉ hè năm ngoái, khi Lâm Trạch gọi điện bảo rằng anh ta về quê đốt giấy cho bà nội, tiện thể cũng đi thăm bà ngoại của cô.
Cô đã cảm ơn anh ta, nhưng cả hai chỉ lặng im, nắm chặt điện thoại mà không biết nói gì.
Nằm trên giường bệnh, ngẩng đầu nhìn trần nhà một lúc hồi tưởng quá khứ, hoàn hồn lại, cô cầm điện thoại định xem giờ.
Vô tình bấm vào nhật ký cuộc gọi, mới thấy tối qua Lương Yến Châu đã từng gọi cho cô.
Cuộc gọi hiển thị rõ ràng đã được bắt máy, kéo dài hơn mười giây.
Tần Sương không biết có phải Lương Yến Châu đi công tác về rồi mới gọi cho mình hay không, liền vội vàng gọi lại.
Điện thoại reo rất lâu, suýt nữa bị ngắt do không có người nhận, cuối cùng mới được kết nối.
Giọng Lương Yến Châu vang lên, nghe không ra cảm xúc gì “Có chuyện gì?”
Tần Sương nói “Lương Yến Châu, tối qua anh có gọi cho tôi phải không? Xin lỗi nhé, tối qua tôi ngủ quên mất, giờ mới thấy trong nhật ký cuộc gọi.”
Lương Yến Châu không biết nghĩ tới điều gì, khẽ bật cười đầy ẩn ý, sau đó mới ừ một tiếng, rồi thong thả mở miệng “Không phải cô nói về Bắc Kinh sẽ mời tôi ăn cơm sao? Nhưng mà tối qua tôi gọi điện thì hình như không đúng lúc, là một người đàn ông nghe máy.”
Anh ngừng lại hai giây, khóe môi khẽ cong, hỏi nửa đùa nửa thật “Sao? Bạn trai à?”
Tần Sương nghe vậy thì sững người, mới hiểu ra anh đã hiểu lầm, vội vàng giải thích “Không phải, tối qua người nghe máy là bạn tôi. Tôi đang nằm viện, cậu ấy tới bệnh viện ở cùng tôi hai ngày.”
Lương Yến Châu nghe vậy cũng khựng lại, hỏi “Sao lại nằm viện? Cô bị làm sao thế?”
Tần Sương nói “Không có gì, tôi chỉ hơi cảm lạnh thôi.”
Lời vừa dứt, cổ họng cô đột nhiên ngứa ran, không kìm được mà ho dữ dội.
Lương Yến Châu nghe thấy cô ho kịch liệt, im lặng mấy giây. Đợi cô ho xong, anh bất ngờ hỏi “Ở bệnh viện nào?”
“Hả?” Tần Sương vừa mới hoàn hồn sau cơn ho, tay còn xoa cổ họng, chưa kịp phản ứng.
Lương Yến Châu “Ở bệnh viện nào, gửi địa chỉ cho tôi.”
Tần Sương gửi địa chỉ bệnh viện cho Lương Yến Châụ
Khoảng mười mấy phút sau, Lương Yến Châu liền tới.
Lúc đó Tần Sương đang nằm trên giường, y tá đang truyền dịch cho cô.
Cô hỏi y tá “Y tá, hai chai dịch này truyền xong thì tôi có thể xuất viện rồi chứ?”
Y tá vừa điều chỉnh tốc độ truyền vừa nói “Hôm nay e rằng không được đâu, cô vẫn còn sốt mà, vừa rồi bác sĩ Chu không phải đã nói rồi sao, cô vẫn cần phải ở lại quan sát thêm.”


⬅ Trước Tiếp ➡