Ngày Đêm Nhớ Em
Chương 24
⬅ Trước Tiếp ➡

Cái vòng bạn bè trống trơn này, lại càng giống Lương Yến Châu, nhìn thế nào anh cũng không giống kiểu người sẽ đăng gì lên vòng bạn bè.
Dù thỉnh thoảng anh cũng sẽ cười, nhưng Tần Sương luôn cảm thấy anh vốn dĩ rất lạnh lùng, kiểu người khinh thường tất cả.
Cô lại nhớ đến việc Cố Nhiễm từng nói, Lương Yến Châu nổi tiếng là khó theo đuổi.
Cô thấy cũng đúng, dù sao nếu là cô, tuyệt đối sẽ không dại dột mà đi theo đuổi Lương Yến Châụ Luôn cảm giác rằng kiểu người này, nếu thật sự động lòng thì sẽ chủ động, còn nếu không động lòng thì cho dù có theo đuổi thế nào, anh cũng sẽ chẳng buồn liếc mắt nhìn.
Nghĩ tới nghĩ lui, cô mới nhận ra mình đã suy nghĩ hơi xa.
Tầm mắt quay trở lại khung hội thoại, cô nghĩ một chút, dù trong lòng thấy tám chín phần đây chính là Lương Yến Châu, nhưng vẫn cảm thấy cần phải xác nhận một chút.
Thế là cô đưa tay đến khung hội thoại, do dự một lát, rồi bắt đầu gõ chữ Lương Yến Châu?
Sau khi tin nhắn gửi đi, cô dán mắt nhìn chằm chằm vào khung chat.
Bên kia có lẽ cũng đang cầm điện thoại, rất nhanh liền trả lời lại.
L Không thì sao?
Tần Sương nhìn thấy tin nhắn này, chẳng hiểu vì sao, tim bỗng đập nhanh hơn một nhịp.
Cô đưa tay tiếp tục gõ chữ trả lời.
Tần Sương Nhưng sao bên tôi lại không hiển thị tên anh nhỉ? WeChat của anh không liên kết với số điện thoại à?
L Ừm, liên kết bằng một số điện thoại vô dụng.
Tần Sương nhìn thấy tin nhắn, liền hiểu ra.
Chắc là vì có quá nhiều người muốn kết bạn với Lương Yến Châu, mà anh trông cũng chẳng phải là người kiên nhẫn, cho nên dứt khoát liên kết bằng một số mà chẳng ai biết.
Cô trả lời Ồnan
Nghĩ một chút, lại hỏi thêm một câu Nhưng chẳng phải anh đang xã giao sao? Giờ này anh không bận à?
Lương Yến Châu Ừ.
Trong phòng bao, Lương Yến Châu đã bàn xong chuyện quan trọng. Gần đây anh không muốn uống rượu, nên mặc kệ những người khác cụng ly đổi chén, còn mình thì lười nhác tựa vào ghế.
Mắt hơi cụp xuống, nhàm chán nghịch chiếc bật lửa một lúc, trong đầu vẫn luôn nghĩ đến Tần Sương, dứt khoát mở WeChat, gửi đi một tin nhắn xác thực.
Tần Sương thấy Lương Yến Châu chỉ trả lời vỏn vẹn một chữ, có chút không biết nên nói gì tiếp theo.
Chẳng lẽ lại hỏi, anh thêm WeChat tôi để làm gì?
Đang nhìn chằm chằm khung đối thoại suy nghĩ xem nên gửi gì nữa, thì bên kia lại gửi tới một tin.
L: Cô nhập viện mấy ngày rồi?
Tần Sương: Hôm nay là ngày thứ năm rồi, sao vậy?
L: Bạn cô còn đến nữa không? Có ai chăm sóc cô không?
Tần Sương: Anh nói Lâm Trạch à? Chắc là cậu ấy sẽ không đến nữa. Nhưng tôi cũng không cần người chăm sóc lắm.
Nghĩ một chút, cô lại nhắn thêm một câu Anh không cần lo cho tôi.
Tin nhắn này gửi đi xong, phải một lúc lâu sau, Lương Yến Châu mới trả lời.
L: Ừm, không lo cho cô.
Tần Sương …
L: Chút nữa tôi bảo dì Tống qua chăm sóc cô.
……
Tuy không hiểu nổi logic của Lương Yến Châu, một câu thì nói không lo cho cô, câu tiếp theo lại bảo dì Tống đến chăm sóc, nhưng Tần Sương vội vàng trả lời Không cần không cần, tôi không sao, không cần phiền đến dì Tống đâụ
L: Chủ yếu là Miên Miên vẫn đang đợi cô dạy học, đừng để chậm trễ quá lâụ
Tần Sương thấy tin nhắn, ngẩn người một chút.


⬅ Trước Tiếp ➡